Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 905: Chương 905: Phu Nhân

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Đại phu nhân và lão gia muốn ngươi đi qua đó."

Đinh Lan nhìn về phía Tô An Lâm, sắc mặt có chút khó coi.

"Bảo ta đi tới chỗ họ."

Ánh mắt Tô An Lâm ngưng lại, không hiểu sao lại cảm thấy có nguy cơ bất ổn.

"Vô duyên vô cớ, bảo ta đi tới đó làm gì?"

Tô An Lâm hỏi.

"Ta cũng không biết rõ lắm, thực lực của Đại phu nhân và lão gia quá mạnh, ta không dám hỏi họ, nếu lỡ như chọc họ không vui, thì họ sẽ ăn ta."

Nhìn bộ dáng buồn rầu của Đinh Lan, Tô An Lâm cũng không có biện pháp nào, nói:

"Đã biết, vậy thì đi thôi."

"Ta có thể đi với người."

Cầm tiên tử nói:

"Nếu lỡ như có vấn đề gì thì ta có thể phóng thích âm vật ở trong cơ thể ra!"

Tô An Lâm nghĩ ngợi, lắc đầu nói:

"Chỉ sợ lần này không phải đơn giản như vậy, không có chuyện gì cả, dù sao ta cũng là tiên sinh dạy học ở nơi này!"

Hắn đi ra ngoài, Cầm tiên tử nghĩ nghĩ, vẫn đứng lên đi theo.

Tôn Hồng Diễm bĩu môi, đóng cửa phòng lại, quyết định tự bảo vệ bản thân mình.

...

Tô An Lâm đi tới nhà ở lớn nhất trong đình viện. Vừa mới tới đây, hắn đã cảm nhận được âm khí cường đại. Dọc đường đi, hắn nghe Đinh Lan nói hôm nay tất cả mọi người trong nhà đều tụ tập ở chỗ này để thảo luận về lễ minh thọ của thành chủ vào ngày mai.

Không biết vì sao, có người lại đột nhiên nhắc đến Tô An Lâm, cho nên lão gia mới sai nàng đi gọi Tô An Lâm tới.

Sau khi nghe xong chuyện này, Tô An Lâm cảm thấy tình hình cũng không quá tệ hại như trong tưởng tượng của hắn. Đợi lát nữa hắn xử sự tùy theo hoàn cảnh là được.

"Trường da, tiếp theo phải dựa vào ngươi rồi."

Tô An Lâm thầm mặc niệm trong lòng.

"Ta tên là Tô An Lâm, không phải trường da!"

"Sao ngươi cứ thích giả vờ thành ta như vậy?

Tô An Lâm bất đắc dĩ.

Cuối cùng cũng đi qua cửa lớn, Đinh Lan đi tới cửa:

"Đại phu nhân, lão gia, Tô An Lâm đã tới rồi."

"Phù phù phù..."

Trong phòng có từng đợt âm phong thổi qua.

"Vào đi."

Giọng nói khàn khàn truyền ra.

Tô An Lâm đi vào.

Trước tiên, hắn thấy hai lão nhân, một nam một nữ, ăn mặt đẹp đẽ quý giá, đang ngồi nghiêm chỉnh ở trên cao đường. Đây đúng là Đại phu nhân mạnh nhất ở nơi này vả lão gia.

Khuôn mặt của Đại phu nhân giống như bị dây thép kéo qua, trên mặt đầy nếp uốn, khủng bố giống như là thây khô. Nàng cầm một chén trà đã biến thành màu đen ở trong tay, bình tĩnh thổi.

Mà lão gia thì giống như là một con cương thi đã bị hút khô máu, sắc mặt trắng bệch, hai tròng mắt trắng dã, đáng sợ dữ tợn.

"Thanh máu lão gia: 786/786."

"Thanh máu Đại phu nhân: 901/901."

Quả nhiên, giống như lời đồn của người bên ngoài, thực lực của Đại phu nhân đáng sợ hơn nhiều.

Hai bên là toàn bộ mọi người ở trong Ninh phủ, dựa theo vai vế mà ngồi từ trên xuống dưới. Lần lượt là Nhị phu nhân, Tam phu nhân, Tứ phu nhân... Đến phu nhân nhỏ nhất, cũng là quỷ thắt cổ kia.

Có điều, lúc này quỷ thắt cổ không dám nhìn Tô An Lâm, sợ quan hệ của họ bị phát hiện.

Mà đằng sau đám phu nhân là các tiểu thư.

Đại thiếu gia ngồi ở bên phải, hung tợn nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.

"Cha, nương, đây là Tô An Lâm, hắn còn dám dựa vào mặt mũi của Đại tỷ để quất roi con!"

Đại thiếu gia chỉ vào Tô An Lâm, lên án.

Tô An Lâm vội vàng nói:

"Chuyện này có nguyên nhân!"

"Hắn là con của ta, cho dù chuyện này có nguyên nhân, cũng không đến lượt ngươi đánh hắn? Ta thấy ngươi đúng là không muốn sống nữa rồi!"

Lão gia hung tợn nói, âm khí trên người trở nên nồng đậm.

Đại thiếu gia thỉnh cầu:

"Cha, xin cha ban hắn cho con, con muốn cho hắn hưởng thụ xem cái gì gọi là thống khổ!"

"Cha, xin cha ban hắn cho con, con muốn cho hắn hưởng thụ xem cái gì gọi là thống khổ!"

Tô An Lâm nhướng mày, tên Đại thiếu gia này còn muốn ra tay với hắn. Có điều hắn cũng không lo lắng lắm. Theo như hắn biết thì Đại thiếu gia tuy gọi là Đại thiếu gia, nhưng mẹ ruột của hắn không phải là Đại phu nhân!

Nếu trong hiện thực, mọi người đều là người sống thì có lẽ Đại phu nhân sẽ nghe theo lời lão gia nói, nhưng hiện tại tất cả mọi người đều đã là người chết rồi, muốn nói chuyện thì nói bằng thực lực.

Mà ở nơi này, Đại phu nhân là người có thực lực mạnh nhất, từ biểu hiện của nha hoàn cho đến đám hạ nhân có thể nhận thấy rõ. Họ càng sợ Đại phu nhân hơn là lão gia. Cho nên, Đại phu nhân cũng không thèm để ý chuyện Đại thiếu gia bị đánh, chỉ bình tĩnh nói:

"Tại sao roi của Đại tiểu thư lại nằm trong tay một tên hạ nhân như ngươi?"

Cũng may lúc này Đại tiểu thư đứng ra nói chuyện:

"Nương, Tô An Lâm là tiên sinh dạy học nhà chúng ta đấy, hơn nữa hắn còn có thể khiến cho ta vui vẻ."

Đại tiểu thư là con gái ruột của Đại phu nhân, cho nên địa vị ở nơi này cao hơn Đại thiếu gia nhiều! Lời nói của nàng cũng có trọng lượng rất lớn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...