Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 904: Chương 904: Quỷ Thắt Cổ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

"Cụ thể là cái gì thì ta cũng không biết rõ ràng."

"Ngươi cũng không biết rõ ràng?"

Tô An Lâm nhíu mày, cực kỳ hoài nghi trường da tiên kinh cố ý nói như thế.

Hắn lại thử đẩy cửa, nhưng vẫn không đẩy vào được, chỉ có thể đứng ngoài chờ đợi. Đợi đến hơn một canh giờ sau, Cầm tiên tử mới mở cửa ra.

"Phì phò, phì phò, phì phò..."

Trong cơ thể Cầm tiên tử có một con Cửu Vĩ Hồ hay gì? Làm có chút chuyện cũng mệt đến vậy?"

Tô An Lâm lấy một cái giẻ lau ra:

"Lau mồ hôi đi."

"Ngươi đã dùng miếng vải này cọ phân rồi!"

Cầm tiên tử lạnh như băng nói.

"À, thật ngại quá."

Tô An Lâm đổi sang một tấm vải khác sạch sẽ hơn.

Tô An Lâm cầm lấy giẻ lau, lau mồ hôi trên trán đi, rồi quay đầu nhìn về phía Tô An Lâm. Giờ khắc này, ánh mắt Cầm tiên tử nhìn hắn giống như là đang nhìn một kẻ đã chết!

Đương nhiên, nàng vẫn chưa đánh mất lý trí, nói:

"Mỗi lần phóng thích con âm vật này ra, ta sẽ rất mệt."

"Đã giải quyết xong tên quản gia rồi?"

"Đã giải quyết, ngươi đi thu dọn đi, ta quá mệt mỏi, cho nên chuyện quét dọn nhà xí này giao lại cho ngươi hết đấy."

Tô An Lâm:

"..."

"Nàng đang giả bộ."

Trường da tiên kinh nói.

Quả nhiên là thế, bởi vì Tô An Lâm phát hiện thanh máu của Cầm tiên tử không những không tụt xuống, ngược lại còn tăng thêm một ít. Chuyện này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ vừa nãy Cầm tiên tử không chỉ không bị thương, mà còn lấy được thứ tốt.

Nữ nhân này quá xấu xa, vì không muốn quét dọn nhà xí cho nên giả bộ bị thương. Nếu không phải có trường da tiên kinh nhắc nhở, có khi ta đã tin nàng rồi.

Tô An Lâm lắc đầu, có điều hắn cũng không so đo với Cầm tiên tử. Hắn đi tới hầm cầu, bắt đầu quét dọn. Cái hầm cầu này cũng không phải quá bẩn, cho nên Tô An Lâm chỉ tốn một canh giờ đã dọn xong rồi.

Lúc hắn đi ra, Cầm tiên tử còn đang ngồi một bên để nghỉ ngơi.

"Đi thôi."

Hai người quay về đình viện, những người khác còn chưa trở về. Bởi vì hôm nay toàn bộ quỷ phải ở trong phòng, cho nên Tô An Lâm không chạy loạn ra ngoài.

Đến chạng vạng, một mình Tôn Hồng Diễm trở lại.

"Ngô Tiểu Song đâu?"

Thấy Tôn Hồng Diễm, Tô An Lâm ý thức được cái gì đó.

"Đã chết rồi! Nữ nhân chết tiệt đó, còn dám nghĩ đến chuyện kéo ta xuống nước, may mắn là ta nhanh chóng thoát thân."

Hắn nhìn ra được, hẳn là nàng và Ngô Tiểu Song đã xảy ra chuyện gì đó.

Bỗng nhiên, toàn bộ mặt đất đong đưa không ngừng. Bên ngoài là một đám âm hồn hoảng sợ không thôi.

"Lão gia và Đại phu nhân thức tỉnh."

"Lão gia và Đại phu nhân thức tỉnh!"

Ở một chỗ trong đình viện, hai người phụ trách quét dọn trơ mắt nhìn hai cổ âm phong kịch liệt lao ra. âm phong gào thét, làm cho lá cây ở trên cây rụng đầy đất.

Trong lòng hai người dần trở nên lạnh lẽo.

"Thình thịch, thình thịch!"

Hai người quỳ xuống đất, trên mặt đầy tuyệt vọng. Lúc này, họ đã hiểu vì sao những người trước kia lại không thể nào quét tước sạch sẽ được.

Trời đất chứng giám, họ vừa mới quét dọn cực sạch sẽ, có thể nói là không nhiễm một hạt bụi, nhưng không thể chịu nổi hai tên Quỷ Vương vừa xuất thế đã khiến cho gió bão quay cuồng như vậy.

Lúc này lá ở trên cây đã bị cuốn rụng xuống đất, như vậy còn chơi cái gì? Đây là thế cục nhất định phải chết!

Quả nhiên, tiếp theo có hai người quấn đầy sương mù đen nhánh đi ra khỏi phòng, người đi đầu là một lão nhân người mặc kim phục, chân đi giày đen, nhìn cảnh tượng bên ngoài nhăn mặt lại. Hắn thấy trên mặt đất là một mảnh lá cây dày đặc phủ kín sân.

"Ngao ngao!"

Tên Quỷ Vương này ngửa mặt lên trời thét lớn một tiếng, quát:

"Tại sao trên mặt đất lại bẩn như vậy!"

Hắn nổi giận.

"Lão gia tha mạng, đây là do ngươi..."

Hai người còn chưa kịp mở miệng, đầu đã tách rời khỏi cổ!

...

Một lát sau, Đinh Lan đi tới chỗ Tô An Lâm.

"Hai người đi quét dọn đã chết."

Tô An Lâm thở dài nói:

"Hiện tại chỉ còn lại ba người chúng ta."

"Ngày mai không có việc gì làm, ngày kia, ta sẽ sắp xếp các ngươi vào trong đội ngũ hạ nhân, cùng tiến vào trong phủ thành chủ, tiếp theo cần phải làm như thế nào, chỉ có thể dựa vào chính ngươi thôi."

Tô An Lâm nhìn Đinh Lan gật đầu:

"Cảm ơn ngươi."

Đinh Lan đi lên, bắt lấy tay Tô An Lâm thở dài nói:

"Ta thật là muốn giữ ngươi lại nơi này vĩnh viễn. Đáng tiếc, ta không thể làm chuyện ích kỷ như vậy được, dù sao ngươi cũng là người đầu tiên mang lại vui sướng cho ta."

Tô An Lâm không biết nên nói cái gì mới được, chỉ có thể gật đầu.

Đêm nay, ba người Tô An Lâm và Cầm tiên tử, Tôn Hồng Diễm cùng ở trong phòng. Bỗng nhiên có nhiều người không thể trở về được, trong phòng trở nên trống không. Sau khi đã xác định được kế hoạch, ba người đi ngủ.

Ngày hôm sau, Đại phu nhân và lão gia cùng đi quanh phủ để tuần tra. Đinh Lan dặn Tô An Lâm và Cầm tiên tử tránh ở trong phòng, cho nên cũng không gặp phải phiền toái gì.

Có điều, lúc chạng vạng, Đinh Lan lại tới chỗ họ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...