Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 903: Chương 903: Hố Xí
"Có thể, chuyện này còn phải xem xem âm vật của ngươi là chủng loại gì, có cường đại hay không, âm vật trong cơ thể của ta rất mạnh!"
Cầm tiên tử giơ tay sờ sờ bụng, bỗng nhiên cảm thấy động tác này thật khiếm nhã, vội vàng bỏ tay xuống. Sau đó nàng trộm liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái, cùng may là Tô An Lâm không chú ý đến động tác vừa rồi của nàng.
Tô An Lâm không đi hỏi thăm xem âm vật trong cơ thể Cầm tiên tử là chủng loại gì. Nguyên nhân rất dễ hiểu, bởi vì đây là bí mật riêng tư của người khác. Là người tu hành, đi thăm hỏi thực lực, công pháp hay gì đó của người khác đều là hành vi không lễ phép.
Cũng giống như trong xã hội hiện đại mà đi thăm hỏi tiền lương, công việc của người khác, như vậy sẽ bị người ta xem thường.
Cứ như vậy, hai người đi tới gian hố xí cuối cùng. Nếu so với mấy gian phía trước, thì gian hố xí này sạch sẽ hơn rất nhiều. Nguyên nhân là do rất ít người đến đây đi xí, bởi vì họ không dám!
Ngay cả một ít âm hồn cũng sợ tên quản gia này.
"Có người tới à."
Tô An Lâm vừa đi qua đã thấy có một bóng người nổi lơ lửng ở bên trong nhà xí tối om, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm vào hắn và Cầm tiên tử.
Tô An Lâm đi qua nói:
"Chúng ta tới đây để quét dọn vệ sinh."
"Vậy ngươi đến đây đi, khì khì khì..."
Hắn nhìn ra được tên quản gia này không có ý tốt. Cảm giác này giống như Tô An Lâm vừa mới bước một chân qua, hắn sẽ lập tức ra tay.
Tô An Lâm vung chày cán bột, quát:
"Có thể ngươi không quen biết ta, nhưng hiện tại là ta tiên sinh dạy học ở trong phủ.
"Khặc khặc khặc khặc, thì sao chứ? Trước kia ta là quản gia ở trong phủ, nhưng hiện tại đã không phải nữa rồi, ta còn cần xem ngươi là ai sao."
"Chẳng lẽ ngươi không sợ Nhị phu nhân, Đại tiểu thư? Quan hệ của ta với họ rất tốt."
Tô An Lâm tiếp tục nói.
"Ngươi có nói chuyện đó với ta cũng chỉ vô ích thôi, ta đã nói rồi, ta đã không còn là người của nơi này nữa rồi, các nàng cũng không thể làm gì ta được."
Cái tên quản gia này thật đúng là mềm cứng không ăn!
"Không phải ngươi nói muốn quét dọn vệ sinh ở trong này sao, đến đây đi, ngươi có giỏi thì tới đây, ta ở chỗ này chờ ngươi!"
Khi nói chuyện, thân thể quản gia càng lúc càng trở nên to lớn hơn, từ một âm hồn bình thường lúc trước, hiện tại đã cao đến hơn hai mét. Hơn nữa trên người hắn còn mọc ra từng cây gia ngược, há to cái miệng như bồn máu, cả người giống như là một con quái thú thu nhỏ.
Cùng lúc đó, ở trong đình viện vốn nên sáng chói rõ ràng, đột nhiên trở nên tối tăm.
Phù..phù..phù...
Âm phong nổi lên, cuốn bay lá rụng và tro bụi trên mặt đất.
Rầm!
Rầm!
Tên quản gia ở trong nhà xí đột nhiên bước ra.
Tô An Lâm nắm chặt chày cán bột ở trong tay, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Thanh máu của tên quản gia này lúc trước chỉ có 300 điểm, hiện tại đã tăng lên đến 600 điểm. Cấp bậc này đã gần bằng với thanh máu của Đại tiểu thư. Chẳng trách hắn lại kiêu ngạo như vậy, thì ra là có bản lĩnh thật.
Ngay lúc Tô An Lâm đang nóng lòng muốn thử, Cầm tiên tử bỗng nhiên nói chuyện:
"Ngươi đi ra ngoài đi."
"Hả?"
Tô An Lâm sửng sốt:
"Không phải đã nói là cùng nhau động thủ rồi hay sao?"
"Ta lo lát nữa ta phóng thích âm vật, sẽ không thể khống chế được, nhỡ đâu thuận tay xử lý ngươi luôn, ta sẽ cảm thấy áy náy."
Tô An Lâm:
"..."
"Được."
Tô An Lâm quay đầu rời đi.
Lời cảnh báo của Cầm tiên tử cũng không phải chỉ là nói đùa mà thôi. Yêu quý sinh mệnh, nghe lời Cầm tiên tử nói.
Tô An Lâm đi ra bên ngoài, đứng chờ chán muốn chết. Chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc bên trong càng lúc càng dữ dội, sau đó hắn lại nghe thấy tiếng quản gia kinh ngạc đan xen với sợ hãi:
"Ngươi có thể... Sao lại như thế được? Chết tiệt... A... Tha mạng, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi..."
Từ đầu tới đuôi, hắn cũng không nghe thấy Cầm tiên tử nói một lời nào.
"Đúng là Cầm tiên tử..."
Tô An Lâm thầm cảm thán.
Hắn hoàn toàn yên lòng, bởi vì nghe âm thanh này là có thể biết được Cầm tiên tử đang chiếm thế thượng phong. Vậy thì không có vấn đề gì, ưu thế đang nằm về phía ta.
Một lát sau, hắn không còn nghe thấy động tĩnh ở bên trong nữa. Có điều, lúc Tô An Lâm thử đẩy cửa đi vào, lại phát hiện cánh cửa không chịu nhúc nhích.
"Tốt nhất là đừng có đi vào, đây là muốn tốt cho ngươi."
Trường da tiên kinh nhắc nhở.
Tô An Lâm tò mò hỏi:
"Rốt cuộc thì âm vật của Cầm tiên tử là thứ gì vậy?"
"Tốt nhất là đừng hỏi, đây là muốn tốt cho ngươi."
"Ngươi không nói, ta cũng không nói, như vậy thì không có chuyện gì cả."
Tô An Lâm phát hiện trường da tiên kinh càng ngày càng không hiểu chuyện.