Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 901: Chương 901: Thực Lực
Cầm tiên tử nhíu mày nói:
"Nghe nói nếu như bị lây dính phải quỷ khí của quỷ đã đạt tới cấp bậc Quỷ Vương, sẽ rất dễ bị ảnh hưởng."
Tôn Hồng Diễm và Ngô Tiểu Song đều là cao thủ, hiển nhiên đã từng nghe qua chuyện này, sắc mặt tức khắc trắng bệch.
"Nếu như là ở bên ngoài, dựa vào thực lực của ta cũng không cần phải sợ quỷ lực!"
"Đúng thế!"
Ngô Tiểu Song gật đầu.
"Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ?"
Cầm tiên tử nói"
"Nếu như trên người các ngươi có đan dược thì có thể dùng để chống cự quỷ lực!"
"Đã biết, để chúng ta nghĩ lại xem có biện pháp gì không."
Hai người cũng vội vàng rời đi."
"Đến phần chúng ta, Cầm tiên tử, ngươi muốn đi quét dọn cái hố xí nào?"
Tô An Lâm hỏi.
Vốn dĩ Tô An Lâm còn cho rằng, dựa theo tính cách cao ngạo của Cầm tiên tử thì tuyệt đối sẽ không chịu đi làm chuyện quét dọn hố xí. Hắn thậm chí còn soạn sẵn một đoạn thuyết từ trong lòng, để khuyên bảo Cầm tiên tử.
Nào ngờ, Cầm tiên tử nghiêng đầu nhìn hắn:
"Chúng ta cùng đi chung, như vậy có thể hỗ trợ lẫn nhau, đi thôi."
"Hả, Cầm tiên tử, ngươi không cảm thấy quét hố xí rất bẩn sao?"
"Đương nhiên là bẩn, nhưng như vậy thì sao chứ?"
Cầm tiên tử khẽ lắc đầu, buồn bã nói:
"Trước kia ta cũng đã từng làm rồi."
Nàng dường như nhớ đến chuyện cũ, sắc mặt cũng dần trở nên buồn bã.
Tô An Lâm thấy Cầm tiên tử cũng không có tư tưởng phải bưng mặt mũi gì, thầm phỉ nhổ bản thân đã nghĩ quá nhiều.
"Vậy được rồi, chúng ta đi thôi."
Hai người đi tới gian hố xí đầu tiên.
"Con quỷ bên trong này là một nha đầu, trước kia giữa đêm khuya khoắt đến đây, không cẩn thận dẫm hụt chân cho nên bị chết đuối bên trong. Hiện tại nàng hy vọng có người đến đây đại tiện tiểu tiện cũng dẫm hụt chân rồi rơi vào trong, cho nên sẽ phát động ảo thuật, mặt đất mà chúng ta thấy có lẽ không phải là mặt đất, mà là hầm cầu!"
Cầm tiên tử nhíu mày nói:
"Thủ thuật che mắt sao, cái này đơn giản!"
Nàng thuận tay bẻ một nhánh cây bên cạnh xuống, nói:
"Không dẫm thẳng vào mặt đất phía trước là được rồi."
"Cầm tiên tử lợi hại."
Tô An Lâm nói thầm, giao tiếp với người thông minh đúng là nhẹ nhàng thuận lợi.
Tô An Lâm xách hai thùng nước lớn đi, Cầm tiên tử cầm một đống giẻ lau, hia người bắt đầu sự nghiệp quét dọn hố xí. Cái hố xí này cũng không phải quá bẩn, chỉ có chất thải dính trên mặt đất.
Tô An Lâm dùng giẻ quấn chặt vào một đầu gậy, làm thành một cây lau nhà. Cầm tiên tử nhìn cây lau nhà của Tô An Lâm, rồi lại nhìn giẻ lau trong tay mình, lâm vào trầm tư. Hình như, cây lau nhà của Tô An Lâm dùng tốt hơn nhiều.
"Ngươi lại làm thêm một cái nữa đi, ta cũng muốn dùng cái giống như ngươi."
"À."
Sau khi làm xong, hai người đi vào trong nhà xí, Cầm tiên tử khẽ nhíu mày, mùi hương này đúng là, nồng đậm kinh khủng.
Họ không chú ý tới, có một bóng người chậm rãi hiện lên từ chỗ hầm cầu. Bóng người cười âm hiểm, phát động ảo thuật che mắt. Có điều trước khi bước lên một bước, Tô An Lâm và Cầm tiên tử đều dùng cây lau nhà để thử, sau khi xác nhận đó là mặt đất mới dẫm lên trên.
Cứ như vậy, hai người họ không gặp được bất kỳ nguy hiểm gì, chuyện này làm cho ác linh ở hầm cầu cực kỳ khó chịu, nhe răng trợn mắt, ý đồ hù dọa họ.
Rầm!
Tô An Lâm bỗng nhiên móc chày cán bột ra, ném thẳng về phía bóng người. Bóng người bị đánh đơ người.
"Thu hồi ảo thuật che mắt đi! Nếu không, ta đánh chết ngươi."
Tô An Lâm lạnh lùng uy hiếp.
Hắn đã tới gần nơi này, cách bóng người rất gần, cho nên đã đánh được con ác linh này. Tô An Lâm làm bộ lại muốn đánh tiếp, ảo thuật che mắt ở xung quanh lập tức biến mất. Tô An Lâm vừa lòng gật đầu, bỗng nhiên trong lòng nảy ra một ý tưởng. Tại sao không để cho ác linh tự đi quét dọn?
Thật ra ác linh cũng giống với những âm hồn gia đinh ở trong phủ, cũng có thể làm việc.
Nghĩ vậy, Tô An Lâm chỉ vào ác linh nói:
"Ngươi, đi ra đây cho ta, tự giác lên, đừng bắt ta phải đánh ngươi."
Con ác linh này trước kia là nha hoàn, thủ đoạn để hại người cũng chỉ là ảo thuật che mắt mà thôi, làm sao có thể đối phó với tình cảnh như thế này. Nó lập tức bị dọa vỡ mật, vội vàng bò ra.
"Mau quét dọn cho ta, đợi lát nữa ta đến đây kiểm tra, nếu như ngươi không dọn sạch sẽ...Ta sẽ..."
Tô An Lâm vung vẩy chày cán bột ở trong tay, làm cho nha hoàn sợ run lên.
"Nhưng ta không có giẻ lâu gì cả."
Tiểu nha hoàn yếu ớt nói.
"Ta thấy cái miệng nhỏ của ngươi dùng khá tốt, liếm sạch sẽ đi."
"Hả!"
"Còn dám già mồm?"
"Không dám không dám."
"Chúng ta đi thôi!"
Tô An Lâm dẫn Cầm tiên tử rời đi.
"Như vậy cũng được hả?"
Cầm tiên tử có hơi ngoài ý muốn.
Mấy cái hố xí tiếp theo, Tô An Lâm cũng dùng biện pháp vừa đe dọa vừa dụ dỗ để bắt đám ác linh làm việc. Tận đến cái hố xí cuối cùng, Tô An Lâm mới nghiêm túc lên. Bởi vì theo như lời Đinh Lan nói, thì người chết ở trong đây, đã từng là quản gia của Ninh phủ!