Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 897: Chương 897: Thanh Máu Về Không

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thấy Tô An Lâm muốn đi, Từ Tú Quân gấp gáp:

"Đợi đã, ta sẽ lấy thức ăn cho ngươi!"

Hắn hừ lạnh một tiếng, lấy một cái túi từ trong túi áo. Cái túi này còn thấm ướt máu, mùi máu tươi nồng đậm.

"Cho ngươi!"

Lúc Tô An Lâm nhận cái túi, bỗng nhiên túm lấy tay Từ Tú Quân, một cái tay khác cầm chày cán bột đập xuống đầu Từ Tú Quân.

"Ầm!"

"A! Loài người vô sỉ này, ngươi muốn làm cái gì."

"Đi vào cho ta."

Tô An Lâm lại dùng chày cán bột đập hai cái nữa, kéo Từ Tú Quân đi vào chuồng gà, đẩy hắn vào trong.

Trong chuồng gà toàn là những con gà trống lớn hai mắt đỏ như máu. Chúng lao về phía Tô An Lâm. Tô An Lâm lại đột nhiên vung thịt vụn trong túi lên người Từ Tú Quân, đám gà này lập tức phanh lại, nhào tới chỗ có mùi máu tươi.

Chỉ trong nháy mắt, Từ Tú Quân đã bị một đám gà vây quanh.

"A...A, đừng mà!"

"Cứu ta, cứu ta!"

Đám gà này trông không lớn lắm, nhưng sức chiến đấu cực kỳ lợi hại, mỗi khi chúng mổ một cái, âm khí trên người Từ Tú Quân liền ám đạm hơn mấy phần. Không lâu sau, trên người Từ Tú Quân đã đầm đìa máu me, âm khí suy yếu.

Vì có Từ Tú Quân, Tô An Lâm cũng không cần lo lắng sẽ bị bầy gà bao vây. Hắn đứng ở cổng, chậm rãi lui ra ngoài.

"Giải quyết xong!"

Tô An Lâm phủi tay.

Một lát sau, Từ Tú Quân bò ra, lúc này cả người hắn chỉ còn lại xương trắng, thịt trên người đều đã bị mổ hết sạch. Ngay cả một con mắt cũng không cánh mà bay.

"Ngươi...ngươi...ta sẽ không bỏ qua cho ngươi."

Từ Tú Quân chỉ vào Tô An Lâm. Đáng tiếc, bây giờ hắn đã yếu hơn trước.

Tô An Lâm đập chày cán bột, lạnh lùng nói:

"Ngươi nói lại lần nữa."

"Tha cho ta, tha cho ta."

Tô An Lâm cười lạnh, lại túm Từ Tú Quân lên ném vào chuồng gà. Lần này, Từ Tú Quân không bò ra ngoài được nữa.

Tô An Lâm nhìn thoáng qua bên trong, cơ thể Từ Tú Quân đã hoàn toàn hoá thành hư vô, chỉ để lại một đống quần áo.

Chết!

Thanh máu về không!

Giải quyết được một kẻ địch khiến trong lòng Tô An Lâm rất thoải mái.

Đến tối, mấy gia đinh tới tìm Từ Tú Quân. Cuối cùng đã phát hiện quần áo của Từ Tú Quân ở trong chuồng gà.

"Hôm nay ai cho gà ăn?"

Mấy gia đinh tới tra hỏi.

"Là ta!"

"Vì sao Từ Tú Quân lại chết trong chuồng gà?"

Tô An Lâm nhún vai:

"Lúc ta đang cho gà ăn, Từ Tú Quân nói muốn vào xem, sau đó bị gà bao vây, lúc ấy ta cũng không biết, vì hoàn thành xong nhiệm vụ nên ta đã rời đi."

Hắn nói không hề có sơ hở, vì không có chứng cứ là hắn hại Từ Tú Quân nên mấy gia đinh cũng không muốn nói nhiều, bèn rời đi.

Mấy ngày liên tiếp sau đó, Tô An Lâm đều hoàn thành nhiệm vụ vô cùng hoàn hảo. Bây giờ hắn đang có hơn 2000 minh phiếu.

Nhưng bây giờ cũng chỉ còn lại sáu người sống. Mấy người Diệp Lượng đều đã chết, nguyên nhân là thương thế lúc trước bộc phát, mất máu quá nhiều. Tô An Lâm đã sớm phát hiện ra điều này, mỗi ngày thanh máu của những người đó đều sẽ giảm xuống, cuối cùng không chống đỡ nổi nữa.

Ngày hôm đó, cuối cùng Đinh Lan đã trở về. Tô An Lâm bị Đinh Lan gọi đi hầu hạ, dưới sự hầu hạ bằng gậy gộc của Tô An Lâm, Đinh Lan thoải mái nằm im không nhúc nhích, máu tươi chảy trên giường, thịt nát và xương cốt vung vãi khắp nơi. Nhưng sau khi Đinh Lan khôi phục, chúng đều trở về trên người nàng một lần nữa.

Tô An Lâm thấy cũng gần đủ rồi, bèn hỏi:

"Mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy, ta rất nhớ ngươi."

Đinh Lan liếc Tô An Lâm một cái, hừ lạnh:

"Ngươi bớt giả vờ đi, còn nói ngươi nhớ ta, ta nghe vài gia đinh nói ngươi phục vụ đại tiểu thư và phu nhân rất tốt, còn qua lại với tiểu phu nhân, đúng không?"

Đậu má, Đinh Lan biết tin nhanh như vậy sao?

Tô An Lâm trợn mắt há hốc mồm, chợt phát hiện có lẽ Đinh Lan không phải người mạnh nhất nơi này, nhưng chắc chắn là người biết nhiều tin tức nhất.

"Ta cũng chẳng còn cách nào khác, nếu không hầu hạ họ tốt, ta sẽ chết rất thê thảm."

"Thế tiểu phu nhân thì sao, nàng không có uy hiếp gì cả."

"Nàng cho ta ăn!"

Tô An Lâm mỉm cười.

"Haiz, dạo này ta rất bận, phải đến phủ thành chủ một chuyến, thành chủ đại nhân sắp xuất thế rồi!"

"Ngươi đi làm gì?"

"Cần phải sắp xếp đưa vài người sống đến đó, đúng rồi, còn phải dọn dẹp phần mộ của thành chủ đại nhân, chúng ta đều phải đi hỗ trợ."

"Phần mộ!"

Trong lòng Tô An Lâm hơi động:

"Nói như vậy, thành chủ đại nhân đang ở trong phần mộ sao."

"Đương nhiên, đại nhân cực kỳ mạnh, đương nhiên phải ở trong mộ rồi, nếu không sao có thể bổ sung âm khí trên người hắn?"

Nghe thấy vậy, Tô An Lâm chợt nghĩ ra một ý! Rất đơn giản, trong trí nhớ của Nhân Bì Quỷ, thánh khí đang ở trong một phần mộ to lớn, chắc hẳn chính là chỗ đó.

Tô An Lâm lẩm bẩm.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...