Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 894: Chương 894: Ăn Nói Khó Nghe Vậy
"Đi lấy một cái bát đến đây, dù sao ta cũng không ăn hết."
"Được, được!"
Tôn Hồng Diễm vô cùng kích động. Bây giờ nàng đã biết canh thịt ở đây có tác dụng bổ dưỡng rất tốt, buổi trưa nàng có uống một chút canh, vết thương trên người đã khá hơn một chút. Tiếc là nàng không có đủ tiền để mua thịt.
Sau khi ăn uống no nê, Tô An Lâm chuẩn bị trở về đi ngủ. Nhưng đúng lúc này, bên ngoài bỗng nhiên vang lên những tiếng hò hét ầm ĩ. Mấy âm hồn hưng phấn nhẹ nhàng đi qua.
"Lại có người mới tới, lại có người mới tới."
"Để xem ăn ai."
"Ăn họ đi, ăn họ đi."
Trong lòng Tô An Lâm hơi động, lại có người đến! Hắn bèn đặt bát cơm xuống, đi ra ngoài.
Mấy âm hồn thấy Tô An Lâm thì biến sắc. Bây giờ Tô An Lâm là người nổi tiếng ở đây, chẳng những là tiên sinh dạy học mà còn có thể khiến đại tiểu thư vui vẻ, họ đều không dám đắc tội. Bởi vậy, Tô An Lâm đi đến đâu, đám âm hồn vội vàng nhường đường đến đó.
Lúc đi tới cửa, Tô An Lâm phát hiện ra người quen, Cầm Tiên Tử và mấy nam nữ bị dẫn vào. Cầm Tiên Tử vẫn có dáng vẻ không dính khói lửa trần gian như trước, chỉ là vẻ mặt hơi tiều tụy, hiển nhiên ở đây nàng không được ngủ ngon.
Cầm Tiên Tử cũng thấy Tô An Lâm, ánh mắt sáng lên.
Từ Tú Quân nhẹ nhàng đi qua, nở nụ cười nhìn mấy người mới.
"Tiếp theo, các ngươi chính là nô tài ở đây, phải làm việc trong phủ."
Hắn bỗng nhiên chú ý tới dung mạo của Cầm Tiên Tử, đi tới nói:
"Nữ nhân này có dung mạo không tồi, chờ lão gia tỉnh lại, ta sẽ đưa ngươi cho lão gia."
"Từ Tú Quân, nếu ngươi làm như thế, ta sẽ nói cho đại phu nhân, nhị phu nhân biết là ngươi bảo lão gia nạp thiếp, để xem các nàng xử lý ngươi như thế nào."
Trong phủ đã đủ nhiều phu nhân rồi, chắc chắn mấy người nhị phu nhân sẽ không muốn lại có thêm phu nhân tranh giành tình cảm với các nàng. Từ Tú Quân mà làm như thế, đến lúc đó chắc chắn họ sẽ không tha cho hắn!
Quả nhiên, Từ Tú Quân ngẩn người, hừ lạnh một tiếng:
"Đi vào trước rồi nói."
Đến đêm, một đám người tụ tập ở đình viện.
"Trời sắp tối rồi, Cầm Tiên Tử, vào nhà trước đi."
Tô An Lâm nói.
"Các ngươi quen nhau à."
Tôn Hồng Diễm kinh ngạc, ngẫm nghĩ một lát rồi thay đổi sắc mặt:
"Cầm Tiên Tử, ngươi là Cầm Tiên Tử."
Người xung quanh cũng đều sửng sốt. Mà sáu người đi cùng với Cầm Tiên Tử lại khinh thường, một người cao lớn trong đó hừ lạnh nói:
"Cầm Tiên Tử thì sao chứ, ở chỗ này đều là người bình thường!"
"Người kia là ai, sao lại ăn nói khó nghe như vậy."
Tô An Lâm nhíu mày.
"Ta là ông nội ngươi..."
"Ầm!"
Tô An Lâm không nói hai lời, lập tức đập cho hắn một cái.
"Ngươi dám đánh ta!"
"Ta đánh ngươi đấy."
"Rầm rầm rầm rầm!"
Tô An Lâm liên tục đập thêm mấy cái nữa, một dòng máu tuôn ra từ đỉnh đầu người kia, đám người mới tới đều bối rối, không thể tưởng tượng nổi nhìn một màn này. Đôi mắt đẹp của Cầm Tiên Tử lóe lên, ánh mắt nhìn Tô An Lâm hơi khác thường, nhưng nàng cũng không nói gì.
"Được rồi, vào nhà đi, cứ để người này ở bên ngoài."
Tô An Lâm bá đạo quay đầu. Giờ phút này, hiển nhiên hắn đã trở thành vua ở đây! Cho dù là đám người Diệp Lượng cũng không dám nói nhiều.
"Đừng bỏ ta lại, ta sai rồi, đừng bỏ ta lại..."
"A..."
Rất nhanh, người trong phòng đều thấy từng âm hồn vọt tới bên cạnh người kia, xé nát hắn ra.
Sắc mặt Cầm Tiên Tử hơi thả lỏng, mặc dù nàng có một số biện pháp đối phó với quỷ, nhưng cũng chỉ có thể đối phó với quỷ thôi. Nếu xảy ra xung đột với người khác thì đúng là có chút phiền toái. Mấy ngày nay nàng và người kia vẫn luôn không hợp nhau, nếu không với tính tình của nàng ở bên ngoài, nàng đã sớm cho hắn một trận rồi.
"Cầm Tiên Tử, dạo này ngươi thế nào?"
Tô An Lâm ngồi xuống giường, vỗ vỗ:
"Ngồi đi, nơi này là địa bàn của ta."
Cầm Tiên Tử gật đầu, đúng là bây giờ nàng rất muốn nghỉ ngơi một lát.
Sau đó nàng bắt đầu kể lại, từ sau khi đến đây, nàng và một đám người ở lại trong khách sạn. Họ cần có minh phiếu mới có thể rời đi, cho nên chỉ có thể làm việc trong khách sạn, ví dụ như bưng trà đưa nước, hoặc là mang thức ăn đưa rượu lên cho đám quỷ. Sau khi miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ, sáng nay họ đã có thể rời đi, nhưng trên đường lại bị âm vật đuổi giết, họ mới chạy đến đây.
"Ta thấy pháo sáng của ngươi nên mới đến, ngươi có hiểu rõ tình hình ở đây không?"
Tô An Lâm cau mày nói:
"Trong trí nhớ của Nhân Bì Quỷ không có chỗ này, chỉ có vị trí đại khái của thánh khí."
Mấy ngày nay, hắn đã cẩn thận suy nghĩ về ký ức của Nhân Bì Quỷ. Ở trong trí nhớ của nó, thánh khí ở một phần mộ rộng lớn, nhưng chỗ này lại không có. Bởi vậy hắn mới nghĩ cách khác, chuẩn bị đến chỗ quỷ vật mạnh nhất nơi đây để tìm kiếm thánh khí. Quỷ vật mạnh nhất là thành chủ, vậy thì bắt đầu từ thành chủ.