Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 893: Chương 893: Hiến Tế Người Sống

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lời của hắn giống như mệnh lệnh, cả đám con nít không dám chạy lung tung nữa, đứa nào đứa nấy chạy ùa vào trong nhà.

“Bọn nhỏ nghe lời ngươi thật đấy.”

Thấy Tô An Lâm, hai mắt Nhị phu nhân sáng lên.

“Nhị phu nhân, ngươi còn đang đọc sách à, quả nhiên là người có học thức mà.”

“Hà hà hà...Ngươi giỏi ăn nói quá chứ. Mau mau, ta còn muốn xem tiếp nội dung phần sau nữa.”

Nhị phu nhân sốt ruột giục Tô An Lâm viết tiếp.

Tô An Lâm nhìn mà cạn lời, được lắm, chuẩn bị cho hắn tận mười tờ giấy, kiểu này là muốn lấy cái mạng già của hắn đây mà.

“Nhị phu nhân, một ngày ta chỉ có thể viết năm ngàn chữ thôi, nhiều quá thì truyện sẽ không hay nữa đâu.”

“Vậy à, thế thì khó nhỉ.”

Tô An Lâm lại nói:

“Hay là thế này, ta muốn đi ra ngoài sưu tầm tư liệu, khi nào về ta sẽ làm thêm giờ buổi tối, ngươi xem có được không?”

“Tư liệu, tư liệu là cái gì?”

“Nghĩa là ta cần linh cảm, phải ra ngoài thu thập cái này cái kia, như vậy ta mới có thể viết ra được một câu chuyện hay.”

“Ngươi muốn đi ra ngoài!”

Nhị phu nhân híp mắt:

“Được, nhưng mà ta phải ra ngoài cùng ngươi!”

Nói thật lòng, Tô An Lâm không hề muốn đi cùng nhị phu nhân chút nào. Nhưng nghĩ đến nếu như không có nhị phu nhân, hắn ra ngoài cũng vô cùng nguy hiểm.

"Vậy được rồi."

Tô An Lâm gật đầu đồng ý.

Nhị phu nhân mỉm cười:

"Đi."

Nàng vừa đi ra ngoài cửa, mười mấy hộ vệ đã bay từ bên ngoài tới. Những hộ vệ này đều tham lam nhìn Tô An Lâm, cứ như chỉ một giây sau sẽ nhào lên xé xác Tô An Lâm thành từng mảnh vậy.

"Đây là tiên sinh dạy học của Ninh phủ ta, dẹp ngay suy nghĩ đó đi, nếu hắn chịu bất cứ tổn thương nào, các ngươi đều phải chết!"

Nhị phu nhân uy hiếp đám hộ vệ. Đám hộ vệ hoảng sợ khó hiểu, đều cúi đầu xuống, không dám nói gì nữa.

Lúc Tô An Lâm đi ra khỏi cửa, sương mù màu xám trước mặt bắt đầu tản đi. Hắn thấy một con đường tràn ngập âm hồn.

"Tiên sinh, không biết ngươi muốn đi đâu tham quan?"

Nhị phu nhân cười tủm tỉm hỏi. Nàng đang rất mong chờ Tô An Lâm tham quan xong, sau đó viết sách cho nàng xem.

"Người mạnh nhất ở đây là ai?"

Tô An Lâm hỏi.

"Người mạnh nhất!"

Nhị phu nhân biến sắc:

"Ngươi hỏi cái này làm gì?"

"Ta chỉ tò mò thôi."

"Người mạnh nhất đương nhiên là thành chủ đại nhân, nhưng đó cũng không phải chỗ có thể tùy tiện vào, cho dù là lão gia nhà ta và đại phu nhân cũng phải được mời mới được."

"Được mời sao?"

"Không sai, mấy ngày sau, đại phu nhân và lão gia sẽ thức tỉnh, vì lúc đó cũng là đại thọ của thành chủ đại nhân, cho nên họ sẽ dẫn chúng ta đi chúc thọ."

Nhị phu nhân đi trước, vừa đi vừa nói:

"Đến lúc đó, nhà nào cũng phải hiến tế người sống, ha ha ha ha..."

Hiến tế người sống!

Tô An Lâm âm thầm ghi nhớ những tin tức này, sau đó đi về hướng phủ thành chủ. Trên đường đi, hắn thấy rất nhiều tiểu thương quỷ, thỉnh thoảng còn có thể thấy một số người sống. Đó đều là người muốn lấy được thánh khí mới tới gần đây, nhưng đa số đều không được ổn lắm.

"Cũng không biết bây giờ Cầm Tiên Tử đang làm gì?"

Hắn lắc đầu, rất nhanh đã tới phủ thành chủ, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy vô số quỷ binh đang đóng giữ tường thành. Thấy cảnh này, trong lòng Tô An Lâm vô cùng lạnh lẽo. Với mức độ phòng ngự như thế này, làm sao có thể lấy được thánh khí đây?

Hai canh giờ sau, nhị phu nhân cảm thấy đã đủ rồi.

"Cũng đã muộn rồi, tham quan vậy là đủ, cần phải trở về thôi."

Nhị phu nhân lạnh lùng nói.

"Được, trở về đi."

Tô An Lâm cũng đã biết được kha khá rồi, bèn quay đầu trở về. Sau khi trở về, hắn tiếp tục viết tiểu thuyết. Lần này hắn viết đến chạng vạng tối, cũng may sau khi học võ, sức khỏe đã tốt hơn, không còn mấy bệnh vặt như đau lưng nữa, nếu không hắn căn bản không kiên trì được.

"Ngươi làm rất tốt, đây là phần thưởng của ngươi."

Nội dung hắn viết ra lần này khiến nhị phu nhân rất hài lòng, thưởng cho hắn 100 lượng minh phiếu.

Tô An Lâm cáo từ rồi đi thẳng đến phòng bếp. Hắn phát hiện mấy người Diệp Lượng và Ngô Tiểu Song đều đã có mặt, Tôn Hồng Diễm cũng ở đây, nhưng nàng không đứng cùng với đám người đó. Nàng thấy Tô An Lâm thì sáng mắt lên, đi tới. Mà sắc mặt đám người Diệp Lượng thì vô cùng khói coi.

"Vậy mà hắn lại không có việc gì."

"Không phải Từ Tú Quân nói đại tiểu thư rất khó hầu hạ sao, vì sao hắn lại không có việc gì?"

"Đúng vậy, quá kỳ quái."

Tôn Hồng Diễm càng thêm chắc chắn Tô An Lâm có năng lực, điều này khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ mình lựa chọn không sai.

Hôm nay có canh đầu trâu, Tô An Lâm mua một bát canh lớn để ăn.

"Tô đại ca, những người kia muốn ta đêm nay đi đánh lén ngươi...ta không đồng ý."

Tôn Hồng Diễm vừa ăn cơm trắng vừa nói. Nàng không có nhiều minh phiếu, cho nên không nỡ tiêu tiền vung tay quá trán.

"Ừm, ngươi làm rất tốt."

Tô An Lâm uống một hớp canh, thấy Tôn Hồng Diễm không ngừng nuốt nước bọt thì thầm mắng nàng không có tiền đồ.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...