Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 892: Chương 892: Người Phát Lệnh Bài

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đại tiểu thư không vui nhìn về phía cửa, hừ lạnh một tiếng:

“Đồ phiền phức!”

Nàng vung tay lên, cửa lớn tự mở ra, thợ may đứng ở cửa cung kính nói:

“Thưa tiểu thư, hai bộ quần áo đã làm xong rồi.”

Tô An Lâm đi tới bảo:

“Đưa cho ta đi.”

Sau khi hắn nhận lấy quần áo, thợ may cũng rời đi.

“Tiểu thư, hiệu suất làm việc của thợ may này cao thật đấy.”

Tô An Lâm nhìn bộ sườn xám, có chút kinh ngạc.

“Hắn là thợ may cao cấp của gia tộc chúng ta đó, sau khi biến thành quỷ lại càng mạnh hơn, đương nhiên hiệu suất phải cao.”

Đại tiểu thư nhận lấy quần áo, đứng dậy nói:

“Ta vào phòng thay quần áo, ngươi đừng có nhìn trộm đấy nhé.”

Nàng liếc mắt nhìn Tô An Lâm một cái hết sức phong tình rồi đi vào phòng.

“Đi nhìn nàng, đi nhìn nàng!”

Nhìn lời gợi ý mà Tô An Lâm cau mày, bảo hắn đi nhìn thật đó hả.

Nhưng rõ ràng đại tiểu thư này có khuynh hướng thích bị ngược, thế thì mình đi nhìn một chút, hình như cũng có thể thỏa mãn tâm lý của nàng nhỉ.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm lại can đảm hơn một chút.

Lúc tới phòng bên cạnh, hắn còn sốc hơn.

Đại tiểu thư không hề đóng cửa, kiểu này là đang chờ hắn nhìn trộm hay sao?

Sau đó hắn thấy đại tiểu thư thay quần áo, bởi vì quá khó coi nên ở đây không tiện tả nhiều.

“Vừa nãy ngươi không nhìn trộm ta đấy chứ?”

Đại tiểu thư đi ra, cau mày nhìn Tô An Lâm.

“Ta có nhìn.”

Tô An Lâm thừa nhận.

“Cái gì, ngươi...ngươi dám nhìn lén ta thay quần áo.”

“Việc này không thể trách ta được, có trách thì phải trách đại tiểu thư ngươi!”

Tô An Lâm hiên ngang lẫm liệt nói.

Cái gì, ngươi nhìn trộm ta lại còn trách ta?”

Đại tiểu thư tức giận quát:

“Ngươi bớt nói hưu nói vượn đi.”

“Ta nói thật mà, trách ngươi xinh đẹp quá, ta không kìm lòng được!”

“Chuyện này…”

Đại tiểu thư bỗng chốc thẹn thùng, cúi đầu:

“Vậy được rồi, chuyện này chỉ có thể trách ta, trách ta mị lực quá lớn.”

“Ồ, đại tiểu thư, ngươi mặc bộ này thật đẹp.”

Tô An Lâm khen ngợi.

“Đẹp nhỉ, vậy sau này ngày nào ta cũng mặc.”

Đại tiểu thư vui vẻ khua khua chiếc váy ngắn, bỗng biến ra năm trăm minh phiếu giống như làm ảo thuật.

“Nè, cái này thưởng cho ngươi.”

“Đại tiểu thư thật hào phóng!”

Hai mắt Tô An Lâm sáng lên.

“Hà hà hà, ngươi về đi, giờ này ngày mai lại tới, ta muốn ngươi dùng roi quất ta nữa!”

“Tuân lệnh.”

Hắn vui vẻ rời khỏi nơi này, vừa ra ngoài không lâu thì đụng mặt Từ Tú Quân.

“Ngươi không bị làm sao hết!”

Từ Tú Quân nhìn Tô An Lâm mà như thấy quỷ.

Tô An Lâm gõ cây cán bột, lạnh lùng nói:

“Ngươi có ý kiến?”

“Không đúng, sao cây cán bột của ngươi lại…”

Hắn phát hiện cây cán bột của Tô An Lâm đã thay đổi, âm khí trên đó vô cùng nồng đậm.

“Đây là khí tức của đại tiểu thư.”

Tô An Lâm nghi hoặc nhìn cây cán bột của mình, hắn cũng phát hiện ra cây cán bột đã trở nên mạnh mẽ hơn.

“Đại tiểu thư được ngươi hầu hạ rất thoải mái, số âm khí này là thưởng cho ngươi.”

Hóa ra là như vậy.

“Cút đi, còn muốn hãm hại ta nữa, ta sẽ giết ngươi!”

Tô An Lâm vung mạnh cây cán bột đe dọa.

Từ Tú Quân quay đầu bỏ chạy.

Trên đường trở về, Tô An Lâm đi ngang qua gian phòng của quỷ treo cổ, hắn rẽ vào.

“Ngươi tới rồi.”

Hiển nhiên quỷ treo cổ chờ đã lâu, vội đi tới bên cạnh Tô An Lâm, nắm lấy cánh tay hắn, nũng nịu nói:

“Ta chờ ngươi lâu rồi đó.”

“Ừ, ta vừa từ chỗ đại tiểu thư về.”

“Gì cơ, vậy mà nàng không làm gì ngươi á? Trước kia cũng có người đi qua đó, nhưng tất cả đều bị đại tiểu thư ăn hết, thảm lắm.”

“Yên tâm đi, ta không sao hết, nàng còn ban thưởng cho ta 500 minh phiếu nữa.”

Tô An Lâm mỉm cười.

Quỷ treo cổ càng thêm kinh ngạc:

“Sao ngươi làm được thế?”

“Ta làm quần áo cho nàng, thôi không nói chuyện này nữa, người như ta có thể tạm thời ra khỏi Ninh phủ được không?”

Tô An Lâm hỏi.

Hắn đã nghĩ rồi, nếu muốn tìm thánh khí thì không thể ở mãi trong Ninh phủ được.

“Ngươi là người, muốn ra ngoài thì phiền phức lắm, trừ phi...trừ phi ngươi lấy được lệnh bài của Ninh phủ thì mới ra được. Có điều, lệnh bài không dễ lấy đâu.”

“Người phát lệnh bài là ai thế?”

Tô An Lâm hỏi.

“Là quản gia, nhưng quản gia chỉ nghe lời đám phu nhân và tiểu thư kia thôi.”

Tô An Lâm gật đầu:

“Không phải ngươi cũng là phu nhân sao?”

“Quyền lợi của ta quá nhỏ, dù sao cũng mới vào cửa không lâu mà.”

Quỷ treo cổ thở dài nói.

“Ta biết rồi, vậy để ta tới chỗ Nhị phu nhân.”

Sau khi an ủi quỷ treo cổ một hồi, cũng hiểu rõ hơn về tình hình Ninh Phủ một chút, Tô An Lâm mới rời khỏi đây.

Hắn đi tới đình viện của Nhị phu nhân, Nhị phu nhân vẫn còn đọc cuốn tiểu thuyết hắn viết, Tô An Lâm nhìn mà cạn lời.

Mấy nhóc quỷ đang chơi trong sân, thấy Tô An Lâm tới cả đám đều sợ hãi trốn đi.

“Ài, đám nhóc này, ta đáng sợ đến thế cơ à?”

Tô An Lâm đi về phía bọn nhỏ, mấy đứa bé núp ở trong bụi cỏ thấy Tô An Lâm tới thì chạy tán loạn.

“Tất cả trở về phòng cho ta, lát nữa ta sẽ dạy dỗ các ngươi!”

Tô An Lâm quát to.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...