Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 891: Chương 891: Đại Mỹ Nữ
Tô An Lâm cầm kéo, trong đầu bắt đầu suy nghĩ xem nên thiết kế loại quần áo nào.
Đầu tiên phải đo kích thước cho đại tiểu thư đã, chuyện này thì đơn giản.
Đại tiểu thư cởi áo khoác, để lộ ra da thịt thối rữa, Tô An Lâm nhíu mày.
“Sao, cảm thấy ghê tởm?”
Đại tiểu thư cười lạnh.
Tô An Lâm thở dài đính chính:
“Không phải, chỉ là cảm thấy hơi tiếc thôi. Rõ ràng trước kia đại tiểu thư là một đại mỹ nữ, vậy mà tiếc thay, hiện tại lại biến thành như vậy.”
“Đại mỹ nữ!”
Nghe hắn khen như vậy, đại tiểu thư sững lại, vẻ mặt phức tạp:
“Sao ngươi biết trước kia ta là đại mỹ nữ.”
Tô An Lâm trả lời:
“Vóc người của ngươi rất đẹp, tứ chi cân xứng, vừa nhìn đã biết là người đẹp rồi.”
“Coi như ngươi tinh mắt.”
Nói xong, thân thể đại tiểu thư dần dần khôi phục dáng vẻ trước khi chết, biến thành một thiếu nữ duyên dáng yêu kiều.
Tô An Lâm thầm nghĩ biết ngay mà, những âm vật này đều có thể biến thành hai trạng thái.
Một loại là dáng vẻ trước khi chết, một loại là dáng vẻ sau khi chết.
Con nào mạnh hơn một chút, thậm chí còn có thể biến thành hình dáng của người khác.
“Bây giờ ta đẹp không?”
Đại tiểu thư cười lạnh hỏi.
“Đẹp, rất đẹp. Giờ ta làm quần áo cho tiểu thư xong, đảm bảo còn đẹp hơn.”
Tô An Lâm bắt đầu đo kích thước cho nàng.
Sau đó, đầu tiên là chọn vải, cuối cùng bắt đầu vẽ bản thiết kế.
Lúc này thợ may cũng đã được gọi tới, thợ may này rất già, khuôn mặt chi chít vết thi ban.
Tô An Lâm kéo thợ may sang một bên, bắt đầu mô tả nội dung trên bản vẽ.
Một lúc lâu sau, thợ may trên người âm khí nồng đậm mới lắc đầu cảm khái:
“Ta làm thợ may hơn nửa đời người, nhưng đây là lần đầu tiên thấy quần áo kiểu như vầy.”
“Có làm được hay không?”
“Được, nhưng ta không thể đảm bảo sẽ đẹp đâu.”
Đại thúc thợ may mặt âm trầm:
“Nếu như đến lúc đó đại tiểu thư trách tội ngươi thì ngươi đừng trách ta không nhắc nhở!”
Tô An Lâm nhún vai:
“Ngươi cứ may theo thế này là được.”
“Được!”
Thợ may cầm vải đi sang phòng bên cạnh để chuẩn bị.
Sau khi biến thành quỷ vật, hiệu suất làm việc nhanh hơn khi còn sống rất nhiều, chẳng mấy chốc đã nghe có tiếng xé và cắt vải từ phòng bên cạnh truyền sang.
Đại tiểu thư cầm bản vẽ của Tô An Lâm lên tỉ mỉ xem xét.
“Đại tiểu thư, cái này gọi là sườn xám. Ta xẻ cho ngươi rất sâu, có thể lộ ra bắp đùi xinh đẹp của ngươi.”
“Còn cái này là váy ngắn, cũng lộ được đùi.”
Đại tiểu thư cau mày, âm khí rét lạnh hỏi:
“Sao cứ phải lộ chân?”
“Thì vẫn có câu nhìn người đẹp xem chân trước mà.”
Tô An Lâm giải thích.
“Còn có câu này nữa hả?”
Đại tiểu thư nghi hoặc.
“Có đấy, ta bảo đảm. Ngươi mặc những bộ quần áo này lên, chắc chắn sẽ có rất nhiều đàn ông ngắm nhìn ngươi.”
“Khà khà khà…”
Vừa nghĩ đến cảnh đó, đại tiểu thư đã hưng phấn cười lên.
“Tên người sống này, ngươi thú vị đấy. Nhưng ta vẫn muốn ngươi làm cho ta vui, nếu không ta sẽ quất ngươi mấy roi.”
Đại tiểu thư bỗng nhiên ngang ngược nói.
“Lấy roi của nàng quất nàng!”
Trước mặt Tô An Lâm bỗng xuất hiện gợi ý, hắn thoáng sửng sốt rồi gật đầu.
Thực ra vừa nãy hắn cũng phát hiện, có lẽ sở thích của đại tiểu thư hơi đặc biệt.
Lý do là khi nàng thay quần áo, hắn để ý thấy trên lưng đại tiểu thư có rất nhiều vết máu, tất cả đều là vết roi quất.
Mặc dù chỉ thấy một phần nhỏ của những vết máu này, nhưng nó cũng đủ để chứng minh một số điều.
Lúc này trong viện chỉ có hắn và đại tiểu thư, Tô An Lâm cầm cây roi dài lên.
“Hửm? Ngươi làm gì đấy?”
Đại tiểu thư thấy cảnh ấy, trong mắt lại có chút chờ mong.
“Đại tiểu thư, ta định làm cho ngươi thoải mái!”
“Bốp!”
Một roi quất thẳng về phía lưng của đại tiểu thư.
Đại tiểu thư vừa mới cởi áo khoác, bây giờ chỉ mặc áo lót, rất mỏng manh.
Áo lót của nàng lập tức bị quất rách một lỗ lớn.
Tô An Lâm căng thẳng nhìn cảnh này, muốn đợi xem phản ứng của đại tiểu thư thế nào.
Chỉ thấy đầu nàng quay ngoắt lại 360 độ, tiếng quát đáng sợ truyền tới:
“Ngươi dám đánh ta, to gan thật đấy!”
Tô An Lâm nhạy bén nắm bắt được vẻ ngạc nhiên, mừng rỡ trong mắt đại tiểu thư, mặc dù lời nói ác độc nhưng nét mặt lại đầy hưng phấn.
“Bốp bốp!”
Còn chờ gì nữa, Tô An Lâm không nói nhiều lời, lại quất thêm mấy roi.
“Mạnh lên! Mạnh nữa lên!”
Đại tiểu thư hô.
“Tuân lệnh!”
Tất nhiên là Tô An Lâm tiếp tục ra sức.
“Bốp bốp bốp!”
Áo lót của đại tiểu thư đã bị quất cho tơi tả, chỉ còn lại cái yếm, nhưng nàng vẫn phấn khích đến mức không thể kiềm chế được bản thân.
“Thoải mái quá, mạnh thêm chút nữa được không, quất ta đi, quất ta thật mạnh đi!”
Tô An Lâm càng đánh càng mạnh.
“Bốp!”
Một roi của hắn quất đại tiểu thư tróc cả da thịt, nhưng nàng lại híp mắt vui vẻ:
“Đau quá đi, nhưng thật là thoải mái.”
“Cốc cốc cốc!”
Đúng lúc này có tiếng gõ cửa truyền tới, Tô An Lâm đành dừng lại nhắc nhở:
“Đại tiểu thư, có người gõ cửa.”