Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 890: Chương 890: Vô Dụng
Còn bây giờ trông chúng tức giận thế kia, điều này chứng tỏ chúng không thể đối phó với nàng được nữa.
“Ta giặt quần áo xong rồi.”
Tôn Hồng Diễm thở phào nhẹ nhõm, chìa quần áo ra.
“Hừ, coi như ngươi lợi hại.”
Mấy nha hoàn cầm lấy quần áo, bất lực rời đi.
…
Còn Tô An Lâm lúc này đang đi tới khuê phòng của đại tiểu thư.
“Kế tiếp ta nên làm gì đây?”
“Đành đi bước nào tính bước đó thôi”
Cuộn tiên kinh bằng da đáp lại.
“Ngươi lợi hại như vậy mà không thể trực tiếp đối phó được sao?”
Tô An Lâm biết cuộn tiên kinh bằng da cũng là một loại âm vật, hơn nữa thực lực còn không thấp.
“Nơi này là lĩnh vực quy tắc, mà đã liên quan đến quy tắc thì ta cũng rất khó đối phó, cũng phải tuân theo quy tắc của nơi này. Ta chỉ có thể tìm cách giải quyết quy tắc giúp ngươi thôi.”
“Nhưng ngươi không cần phải lo đâu, mỗi âm vật đều có quy tắc riêng, ta sẽ cố gắng tìm ra nó giúp ngươi.”
Trong lúc nói chuyện, Tô An Lâm đã đi tới bên ngoài đình viện của đại tiểu thư, còn chưa tới gần đã nghe thấy tiếng đại tiểu thư ở bên trong mắng chửi:
“Cẩu nô tài chẳng được tích sự gì, mua quần áo cho ta mà mua xấu như vậy, a! Thế này làm sao mà ta mặc ra ngoài được!”
“Vô dụng, vô dụng!”
“Bốp bốp bốp!”
Những tiếng roi quất truyền ra, Tô An Lâm đến gần thì thấy một cô gái mặc áo bông màu đỏ thẫm đang cầm một cây roi dài, quất về phía ba nữ nha hoàn.
“Bốp bốp bốp!”
Ba nữ nha hoàn bị quất đến nỗi âm khí sắp tan hết đến nơi nhưng vẫn không dám động đậy.
…
Chẳng trách họ nói tính tình đại tiểu thư rất nóng nảy, đúng là thế thật!
Chứng kiến cảnh này xong, Tô An Lâm hít sâu một hơi, cảm giác vô cùng áp lực.
“Hửm? Có mùi của người sống.”
Đại tiểu thư dừng tay lại, quay đầu nhìn về phía Tô An Lâm.
Thấy dáng vẻ của đại tiểu thư, Tô An Lâm suýt thì nôn ra.
Hai mắt của nàng lồi ra ngoài, cảm giác như sắp rớt đến nơi, hàm thối rữa lộ cả răng.
Quần áo trên người còn khá, nhưng trông lại chẳng đâu vào đâu, tứ chi đều cong queo, giống như bị người ta bẻ gãy vậy.
“Khà khà, người sống!”
Đại tiểu thư vung tay đuổi ba nha hoàn:
“Cút xuống, tên người sống kia ngươi lại đây.”
Ba nha hoàn vội chạy đi, Tô An Lâm bước vào:
“Đại tiểu thư.”
“Ngươi là người sống mà lại dám đến chỗ ta. Cũng được, đúng lúc tâm trạng ta đang không vui, giờ ta muốn ngươi lập tức làm ta vui lên. Nếu không ta sẽ quất cho ngươi mấy roi, để ngươi biết sự đáng sợ của ta!”
Đại tiểu thư cười lạnh đe dọa.
Tô An Lâm nhìn quần áo trên người nữ quỷ, nói thật là không có tí thẩm mỹ nào.
Rõ ràng là một quỷ nữ tuổi còn trẻ mà lại ăn mặc như bà già, bảo sao quỷ nữ chẳng nổi điên lên như thế.
Lúc này Tô An Lâm nhanh chóng động não, nảy ra một ý tưởng, hắn khẽ lắc đầu thở dài nói:
“Đại tiểu thư, ngươi thật xấu xí!”
“Hả?”
Đại tiểu thư tức khắc trợn tròn hai mắt!
Tròng mắt vốn đã mở to càng trở nên khủng bố hơn, huyết sắc đã tràn vào cả con ngươi!
“Ngươi dám nói ta xấu xí!”
Tô An Lâm nhún vai:
“Ta không thích nói dối, xấu thì bảo xấu, đẹp thì bảo đẹp, chẳng lẽ ngươi muốn ta nói dối à?”
“Thế thì ta giết ngươi! Khà khà khà!”
Hiển nhiên đại tiểu thư đã cực kỳ phẫn nộ.
“Nhưng mà ta có cách khiến ngươi trở nên xinh đẹp!”
Tô An Lâm bỗng nhiên nói.
“Hả?”
Đại tiểu thư khựng lại.
Tô An Lâm nhún vai nói:
“Thật ra thì ngũ quan của ngươi cũng không tệ, chẳng qua quần áo ngươi mặc quá xấu, quá quê mùa, quả thực không sao nhìn nổi.”
“Một tên đàn ông như ngươi mà còn hiểu biết về quần áo?”
Tô An Lâm cười nói:
“Trước kia ta từng bán quần áo, đã thiết kế quần áo cho rất nhiều cô gái xinh đẹp rồi.”
Lần này đại tiểu thư đã cảm thấy hứng thú:
“Ngươi nói kỹ xem nào.”
“Ví dụ áo bông ngươi đang mặc chất liệu không tệ, là vải bông nhưng quá quê mùa. Đại tiểu thư ngươi mới có mười tám cái xuân xanh, mặc cái này vào trông già đi phải hai mươi tuổi. Còn cả quần của ngươi nữa, màu sắc không phù hợp, rồi cả giày lại còn là giày vải, quá xấu.”
Đại tiểu thư nghe thế gật đầu nói:
“Điểm này ngươi nghĩ giống ta, ta cũng cảm thấy quần áo quá xấu xí. Nhưng mà đám hạ nhân kia rặt một lũ ngu đần, bảo chúng mua quần áo chúng cũng không biết mua thế nào!”
Tô An Lâm lại nói:
“Đánh bạo một lần đi, cho ta một ít vải, chắc chắn ta sẽ thiết kế ra quần áo thật đẹp cho ngươi!”
“Nếu như không được thì sao?”
“Nếu thế thì ta sẽ để mặc đại tiểu thư ngươi xử trí.”
Tô An Lâm bình tĩnh nói.
Mặc dù hắn không nghiên cứu nhiều về quần áo, nhưng thân là người hiện đại, tất nhiên hắn có gu thẩm mỹ của người hiện đại.
Chỉ cần thiết kế bừa mấy cái sườn xám hay váy gì đó, vẽ bản thiết kế rồi giao cho thợ may, chẳng phải là được rồi ư?
“Được, vậy thì cho ngươi thiết kế. Người đâu, mang vải lên đây cho ta.”
Một lát sau, ba nha hoàn mang vải vóc màu sắc sặc sỡ bước vào.