Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 889: Chương 889: Năm Ngón Tay
Nghĩ đến đây, Tôn Hồng Diễm đi về phía Tô An Lâm chuẩn bị rời đi:
“Tô đại ca.”
“Có chuyện gì?”
Tô An Lâm hỏi.
“Hôm qua lúc giặt quần áo ta có nghe quỷ nha hoàn bên cạnh nhắc tới đại tiểu thư. Họ nói đại tiểu thư ưa sạch sẽ, ngươi qua đó phải cẩn thận đấy.”
“Ưa sạch sẽ à, ta biết rồi.”
“Còn nữa, hình như nguyên nhân gần đây đại tiểu thư không vui là vì mãi không tìm được bộ quần áo nào đẹp để mặc! Nàng đã giết hai quỷ nha hoàn rồi.”
“Tàn bạo vậy cơ à?”
Tô An Lâm kinh ngạc.
“Đúng là thế đó, ta cũng chỉ biết có vậy thôi.”
Nói xong Tôn Hồng Diễm lại thở dài than vãn:
“Ài, hôm qua giặt quần áo, hôm nay lại giặt quần áo, không biết phải làm thế nào mới được.”
Hôm qua Tôn Hồng Diễm giặt bộ quần áo dính đầy máu, nàng đã giặt sạch bộ đồ đỏ biến nó thành màu trắng rồi mà vẫn bị trừng phạt, khiến năm ngón tay nàng bị bẻ gãy lìa.
Bây giờ lại bắt nàng đi giặt nữa…
“Ta sợ năm ngón tay còn lại cũng không giữ được nữa rồi, cứ thế này ta sẽ không thể nào làm việc được nữa.”
Tôn Hồng Diễm buồn bã nói.
Tô An Lâm thấy Tôn Hồng Diễm khá hiểu chuyện, bèn thầm hỏi trong đầu:
“Có thể giúp nàng một chút được không?”
Cuộn tiên kinh bằng da gợi ý:
“Cực kỳ đơn giản, quần áo đỏ vốn là quần áo của lệ quỷ, nàng giặt quần áo của lệ quỷ thành màu trắng thì chẳng phải là ngứa đòn hay sao. Giặt đến mức làm tụt cả cấp bậc của người ta…”
Tô An Lâm sực hiểu ra, hóa ra là vì thế.
Quần áo đỏ đại diện cho cấp bậc của lệ quỷ, còn quần áo trắng hình như là của một số quỷ vật yếu hơn.
Biến quần áo đỏ thành quần áo trắng thế chẳng phải là tự tìm ngược hay sao.
Nghĩ đến đây, Tô An Lâm nói với Tôn Hồng Diễm:
“Ngươi có thể thử nhuộm thêm một ít máu vào quần áo, thế sẽ tốt hơn.”
“Hả?”
Tôn Hồng Diễm sửng sốt:
“Quần áo vốn đã bẩn lắm rồi, toàn là máu thôi, nếu nhuộm thêm nữa thì chẳng phải càng bẩn hơn sao!”
“Nhưng làm thế cấp bậc của lệ quỷ sẽ tăng lên, quần áo trắng yếu, quần áo đỏ mạnh. Con người chúng ta muốn càng ngày càng mạnh thì quỷ cũng thế, có đúng không nào?”
Một câu đánh thức người trong mộng, hai mắt Tôn Hồng Diễm sáng lên, nàng hiểu ra rồi.
“Cám ơn Tô đại ca.”
“Ừ, ta đi trước đây.”
Sau khi Tô An Lâm rời đi, mấy người Diệp Lượng cũng thương lượng xong.
“Tôn Hồng Diễm.”
Diệp Lượng cười lạnh:
“Ngươi tưởng rằng đầu quân cho Tô An Lâm là bình yên vô sự à?”
Tôn Hồng Diễm cau mày:
“Ta đâu có trêu chọc gì ngươi.”
“Tối nay khi ngươi đến gần hắn thì nhân cơ hội đánh lén đi, xong việc tất cả chúng ta mỗi người cho ngươi một minh phiếu, thế nào?”
“Tô đại ca đâu có làm gì các ngươi, tại sao lại muốn ra tay với hắn?”
Một cô gái tên Ngô Tiểu Song cất tiếng:
“Để ta nói cho. Tên Từ Tú Quân chính là con quỷ vừa nãy phân nhiệm vụ cho chúng ta ấy, hắn lén nói với ta rằng nếu giết được Tô An Lâm thì hắn sẽ thưởng cho chúng ta một trăm minh phiếu! Hơn nữa, hắn còn chỉ cho chúng ta cách để sống sót qua các nhiệm vụ.”
“Đã nghe thấy chưa? Đây là cơ hội của chúng ta đấy!”
Diệp Lượng bồi thêm.
“Ngươi nghĩ cho kỹ vào.”
Một người đàn ông khác cũng chen lời.
Tôn Hồng Diễm cau mày không nói gì, rời khỏi nơi này.
Nàng nhanh chóng đi tới phòng giặt mình làm việc ngày hôm qua, chỗ này nằm cạnh một con sông nhỏ, mấy quỷ nha hoàn đang giặt quần áo bên bờ sông.
Thấy Tôn Hồng Diễm tới, đám quỷ nha hoàn đều hưng phấn.
“Hì hì, nàng lại tới rồi kìa.”
“Hôm nay lại để cho nàng giặt quần áo của đại phu nhân và lão gia đi.”
“Đúng đúng, đến lúc đó là có thể ăn nàng rồi.”
“Ăn nàng, ăn nàng!”
“Ta muốn ăn ngón tay.”
“Ta thích mắt của nàng.”
“Ta muốn ăn phần đầu.”
“Hì hì, hì hì...”
Đám quỷ nha hoàn này không hề che dấu tiếng nói chuyện, Tôn Hồng Diễm nghe mà nét mặt khó coi.
“Hôm nay ngươi giặt hai bộ quần áo này, đây là quần áo của đại phu nhân và lão gia đấy, ngươi giặt cho sạch vào.”
Quỷ nha hoàn nói.
Trông đám nha hoàn có vẻ thường xuyên bị lão gia và phu nhân đánh, trên người ai nấy đều máu me be bét.
Thế nhưng kì lạ là máu của họ cứ như chảy không bao giờ cạn vậy, lúc nào cũng có.
Ngày hôm qua Tôn Hồng Diễm còn cảm thấy ghê tởm, nhưng hiện tại hai mắt nàng lại sáng lên.
Giặt quần áo chứ gì, ta sẽ dùng máu của các nàng để giặt.
Nàng cầm quần áo lên, bắt đầu lau máu trên mặt đất.
Chẳng mấy chốc, hai chiếc váy vốn có màu đỏ càng lúc càng đậm màu hơn.
Sắc mặt của năm sáu nha hoàn tức thì thay đổi, một nha hoàn mập hung tợn gào lên:
“Ngươi...làm sao ngươi có thể giặt quần áo như vậy được.”
“Đúng đấy, ai đã nói cho ngươi hả, thật đáng ghét.”
“Khốn kiếp, khốn kiếp, sao ngươi lại giặt quần áo như vậy.”
Nhìn mấy ả nha hoàn thở hổn hển, Tôn Hồng Diễm biết nàng đã làm đúng rồi.
Vì ngày hôm qua lúc đám nha hoàn này thấy nàng giặt quần áo đỏ thành quần áo trắng đều rất vui vẻ, sau đó không nói không rằng bẻ gãy ngón tay của nàng.