Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 888: Chương 888: Vũ Khí

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tôn Hồng Diễm một mình co ro trong đống cỏ khô ở góc tường, ánh mắt không kìm được nhìn về phía Tô An Lâm.

Nàng đang suy nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào.

Mặc dù nàng có hơi không ưa Tô An Lâm, nhưng phải công nhận một điều rằng Tô An Lâm là người có năng lực nhất ở đây.

Hắn có ăn có uống, vũ lực cũng mạnh.

Còn bên mình chỉ còn lại hai nam hai nữ, ai nấy đều mang thương tích, chỉ có thể nói là một đám tàn binh bại tướng mà thôi.

“Đi theo hắn có lẽ cuộc sống sẽ khá hơn một chút.”

Nghĩ như vậy, Tôn Hồng Diễm cắn răng, đi về phía Tô An Lâm.

“Tôn Hồng Diễm tới.”

Tô An Lâm đang ngủ thì bỗng nhiên nghe thấy lời nhắc nhở của cuộn tiên kinh bằng da, hắn nghiêng đầu qua hỏi:

“Ngươi muốn làm gì? Cút!”

Tôn Hồng Diễm cắn răng, rụt rè nói:

“Ta...ta có một mình hơi sợ, muốn qua ở gần ngươi một chút.”

Nàng bỗng trở nên táo bạo hơn, chen đến ôm lấy Tô An Lâm.

Cảm nhận được hơi ấm từ người Tôn Hồng Diễm, Tô An Lâm nhanh chóng đánh giá, người phụ nữ này ăn mặc rất mỏng manh hẳn là không mang theo vũ khí gì.

Nếu có vũ khí thì cuộn tiên kinh bằng da đã nhắc nhở hắn ngay rồi.

Nhưng dù như vậy, Tô An Lâm vẫn quay đầu, thẳng tay đẩy nàng xuống.

“Ai da!”

Tôn Hồng Diễm ngã cái oạch, vẻ mặt u oán:

“Ngươi làm gì vậy?”

“Giường này là của ta, không ai được động vào!”

“Đáng ghét.”

Tôn Hồng Diễm vẻ mặt ấm ức, nhưng lại không tức giận mà vẫn lấy lòng nói:

“Tô đại ca, để ta phục vụ ngươi đi.”

Tô An Lâm xua tay chặn lại:

“Không cần, nếu ngươi muốn theo ta thì đứng gác cho ta đi!”

“Người ta làm gì còn sức đâu!”

Rõ ràng nàng đang ám chỉ trước đó Tô An Lâm chưa cho nàng ăn gì hết.

Tô An Lâm cười nhạt, lấy bánh ngọt từ trong ngực ra nói:

“Cho ngươi cái này, đứng gác đàng hoàng cho ta!”

“Bánh ngọt, nghe nói mấy thứ này mà bỏ ra ngoài sẽ bị hỏng ngay mà?”

Tôn Hồng Diễm khiếp sợ nhìn chiếc bánh ngọt, chiếc bánh này rất thơm, không hề bị mốc tí nào.

Tô An Lâm cau mày:

“Ai nói với ngươi đây là ở bên ngoài?”

“Chẳng lẽ nơi này là ngươi lấy được ư? Làm sao mà lấy được?”

Tôn Hồng Diễm vô cùng kinh ngạc, những người khác cũng sững sờ không kém.

Tô An Lâm ghét bỏ nói:

“Sao ngươi hỏi lắm thế, chẳng lẽ chuyện gì ta cũng phải nói với ngươi à?”

“Không, không phải.”

Nhận ra tâm trạng Tô An Lâm không tốt, Tôn Hồng Diễm thức thời vội ngậm miệng.

Đám người Diệp Lượng sắc mặt khó coi, thầm mắng Tôn Hồng Diễm là đồ tiện nhân, thế mà lại chạy tới chỗ Tô An Lâm đứng gác.

“Hừ, vì một miếng ăn mà không có cốt khí!”

Diệp Lương thấp giọng mắng!

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm thức dậy thấy Tôn Hồng Diễm và những người khác đều có quầng thâm dưới mắt.

Tô An Lâm lấy phần bánh ngọt còn lại ra ăn sáng, đúng lúc này Từ Tú Quân tới.

“Đinh Lan đâu rồi?”

Tô An Lâm nhìn Từ Tú Quân, nhướng mày hỏi.

Từ Tú Quân cười lạnh:

“Hôm qua ta đã nói với ngươi là Đinh Lan sắp đi mà, không ngờ hôm nay đi thật, ha ha!”

Trong lòng Tô An Lâm trầm xuống, Đinh Lan đi thì phiền toái rồi đây, vì Từ Tú Quân này vốn luôn nhằm vào hắn!

Tô An Lâm sờ cây cán bột bên hông, thầm nghĩ thảo nào lúc sáng thấy âm khí trên cây cán bột yếu đi rất nhiều, hóa ra là do Đinh Lan không còn ở nơi này.

“Nàng đi đâu rồi?”

“Ngươi nghĩ là ta sẽ nói cho ngươi biết chắc? Hôm nay ta sẽ sắp xếp cho ngươi một nhiệm vụ thật tốt.”

Từ Tú Quân cười lạnh, âm khí trên mặt càng thêm nồng đậm.

Giống như trước đây, Từ Tú Quân bắt đầu sắp xếp công việc cho mấy người họ.

“Ngươi đi nấu cơm.”

“Ngươi đi giặt quần áo.”

“Ngươi đi cho gà ăn.”

“Ngươi đi tới chỗ đại tiểu thư...”

Câu cuối cùng là nói với Tô An Lâm.

“Chỗ đại tiểu thư?”

Sắc mặt Tô An Lâm hơi thay đổi, hôm qua quỷ treo cổ đã nói đại tiểu thư và đại thiếu gia không dễ hầu hạ.

Từ Tú Quân này thật hiểm độc, thế mà lại bắt hắn đi tới chỗ đại tiểu thư.

“Ta tới chỗ đó làm gì?”

Tô An Lâm vẻ mặt khó coi hỏi.

“Hà hà, dạo này tâm trạng của đại tiểu thư không tốt, muốn đánh người, muốn giết người. Ngươi qua đó nghĩ cách làm cho nàng vui đi, nếu nàng không vui thì...hà hà, ngươi cứ chờ chết đi.”

Lòng Tô An Lâm càng trùng xuống.

“Nếu ta từ chối thì sao?”

Tô An Lâm hỏi.

“Ha ha ha, từ chối lại càng tốt, thế thì ta có thể giết ngươi ngay lập tức vì ngươi vi phạm quy tắc.”

Từ Tú Quân lạnh lùng đáp.

“Được, ta đồng ý đi.”

Giờ hắn đồng ý thì còn có thể có con đường sống.

Đám người Diệp Lượng đều rất hưng phấn, cảm thấy lần này Tô An Lâm xong đời thật rồi, duy chỉ có Tôn Hồng Diễm sắc mặt có chút khó coi.

Nàng vừa mới đầu quân cho Tô An Lâm, chắc chắn đã làm phật lòng đám người Diệp Lượng, nếu Tô An Lâm xảy ra chuyện thì nhất định nàng sẽ bị gạt ra ngoài.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...