Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 887: Chương 887: Rất Ghét Bị Uy Hiếp

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhưng Tô An Lâm đã bưng cơm rời khỏi nơi này, trở về đình viện hắn ở.

Bên ngoài trời đã sắp tối rồi.

Trước đó Đinh Lan đã từng nói, trời tối cấm ra ngoài.

Tô An Lâm ngồi ăn cơm trên chiếc giường duy nhất trong căn phòng.

Lúc này những người khác cũng đã trở lại.

Một đám người vừa nãy phải chịu đựng sự ghê tởm ăn cơm thiu, trong bụng lúc này đang khó chịu vô cùng.

Giờ khắc này nhìn thấy Tô An Lâm ăn uống thơm ngon như thế, bọn họ có chút không chịu nổi.

Một nam tử dáng người cao lớn dứt khoát đi tới trước mặt Tô An Lâm.

“Huynh đệ, cái đùi gà này của ngươi trông không tệ, ngươi cho ta ăn đi, đêm nay ta sẽ gác đêm cho ngươi.”

Tô An Lâm cầm lấy đùi gà lên gặm lấy một cái.

“Thật ngại quá, ta còn chưa ăn no nữa đây, hay là lần sau nhé.”

Tô An Lâm là thật lòng nói ra lời này, hắn thực sự vẫn chưa ăn no.

Nhưng không ngờ Diệp Lượng lại cười khẩy nói:

“Ta thấy ngươi cố ý làm vậy thì có.”

Tráng hán giận dữ gào thét lên:

“Ngươi không cho ta ăn, ta sẽ ném ngươi ra ngoài.”

Tất cả mọi người trong phòng đều tức giận nhìn Tô An Lâm.

Tô An Lâm rất ghét bị uy hiếp, nếu đám người này nói chuyện đàng hoàng thì chí ít hắn còn có thể chia cho một ít cơm tẻ.

Nhưng đáng tiếc họ lại có thái độ như vậy, xem ra họ vẫn chưa biết ai là lão đại rồi!

Tô An Lâm cũng không định chiều hư đám người này, hắn đặt cơm tối xuống, cau mày quay sang tên tráng hán:

“Ngươi muốn gì!”

Tên tráng hán nổi giận, giơ nắm đấm đánh về phía Tô An Lâm.

Lúc ban ngày tên tráng hán này là người bị thương nhẹ nhất, cho nên hắn tự cho rằng sức chiến đấu của mình không tệ.

Tô An Lâm chỉ cười nhạt, cầm cây cán bột lên đập vào cánh tay tên tráng hán.

Cây cán bột này không phải cây gậy thông thường, mà nó còn ẩn chứa sức mạnh âm khí của Đinh Lan, vì vậy sau khi bị trúng một gậy, tên tráng hán lập tức ôm tay.

Bị ăn đau xong, hắn cũng lập tức nhận ra rằng Tô An Lâm là kẻ không dễ chọc, bèn liên tục lùi lại xin tha:

“Huynh đài à, vừa rồi ta đùa thôi, ngươi đừng coi là thật.”

“Xin lỗi nhưng ta coi là thật rồi, hôm nay không phải ngươi chết thì là ta vong!”

Tô An Lâm không buồn tươi cười giả lả nữa, lại vung quyền qua.

“A!”

“Ầm ầm ầm!”

Tô An Lâm đập liên tiếp hai cái, sau đó đạp hắn văng ra ngoài, tên tráng hán lảo đảo ngã gục xuống sân.

Lúc này bên ngoài trời đã tối, loáng thoáng nhìn thấy bóng quỷ bay qua.

Quy tắc ở nơi này là ban đêm tuyệt đối không được ra khỏi nhà!

Hiển nhiên tên tráng hán cũng nhận ra tình hình không ổn, hắn liều mạng bò dậy nhưng cái đầu đầy máu me đã che mất tầm nhìn của hắn.

Hắn theo bản năng ôm lấy đầu, mẹ kiếp, chảy cả huyết tương rồi.

Mà trong tầm mắt của Tô An Lâm, thanh máu của hắn đã tụt xuống còn 49.

Trong bóng tối có mấy thanh máu xuất hiện.

“m hồn: 99/99.”

“m hồn: 120/120.”

Có khá nhiều âm hồn xuất hiện, phải chừng bảy tám con.

Tô An Lâm lập tức đóng cửa lại, hắn nhìn xuyên qua khe cửa thấy đám âm hồn nọ nhao nhao nhào vào người tên tráng hán kia.

Từng miếng thịt bị âm hồn xé toạc sau đó cho vào trong miệng nhai ngấu nghiến.

“A, a, đừng, đừng mà, a…”

Chỉ chốc lát sau, tên tráng hán đã không còn phát ra âm thanh gì nữa.

Tô An Lâm quay đầu lại, lạnh lùng nhìn đám người.

Đám đông bị Tô An Lâm nhìn như thế cũng sợ hãi đồng loại lui về phía sau một bước.

“Huynh đài à, vừa nãy là hắn động thủ, hắn chết là đáng đời, chuyện này không liên quan gì đến bọn ta.”

Diệp Lượng nói.

“Đúng thế, đúng thế.”

Những người khác vội gật đầu hùa theo.

Thật ra Tô An Lâm muốn giết hết tất cả đám này để trừ hậu hoạn, nhưng mà nếu chúng chết hết, ngày hôm sau bị trách tội xuống thì phải làm thế nào đây?

Hơn nữa cả Ninh phủ này biết bao nhiêu là việc, chúng mà chết thì há chẳng phải sẽ đến hắn gánh tất hay sao? Cũng hơi bị rắc rối.

“Đừng có chọc vào ta, nếu không cây cán bột của ta không phải thứ ăn chay đâu.”

Tô An Lâm cười lạnh, quẳng chỗ cơm và cháo gà còn thừa đi, đồ ăn đã gần hết, chỉ còn lại nước canh và xương gà, hắn không muốn ăn nữa.

Đêm đến, bên ngoài âm phong gào thét, thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy tiếng quỷ khóc sói tru.

“Lang quân à, ngươi ra đây đi, hì hì hì…”

“Đi ra đây chơi nào…”

“Chỗ ta có đồ ăn ngon lắm, ra đây đi.”

Những âm thanh bên ngoài ngắt quãng, tất cả đều muốn dụ dỗ những người trong nhà ra ngoài.

Đám người Diệp Lượng mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía Tô An Lâm.

Sao tên kia lại ngủ ngon lành thế được, sao hắn còn ngủ nổi? Hắn không sợ đám quỷ ở bên ngoài hay sao?

Mà kể cả có không sợ quỷ xông vào đi nữa, thì chẳng lẽ hắn không sợ họ đánh lén ư?

Mặc dù đám người Diệp Lượng có sát ý, nhưng cuối cùng họ vẫn không dám động thủ, vì ai biết có phải Tô An Lâm giả vờ ngủ hay không chứ?

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...