Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 886: Chương 886: Đến Đình Viện

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô An Lâm nói:

“Thời gian có hạn, chỉ có thể viết bấy nhiêu đây thôi, vẫn mong Nhị phu nhân thứ lỗi!”

Nhị phu nhân cũng hết cách, nàng ta đặt hai trang giấy sang một bên, nói:

“Ừm, ngươi thật sự là người có tài học, ta đã xem văn ngươi viết rồi, ngươi viết rất tốt!”

“Tạ Nhị phu nhân khen ngợi.”

“Đây là phần thưởng cho ngươi.”

Nàng ta lấy ra ba mươi tờ minh phiếu.

Tô An Lâm nhận lấy, gật đầu nói:

“Đa tạ phu nhân.”

“Bên cạnh chính là thư phòng, ngươi đi dạy đám trẻ học đi, hy vọng ngươi sẽ dạy dỗ chúng thật tốt!”

“Được.”

Tô An Lâm nhận lấy minh phiếu, hắn mừng rỡ, mới đó là đã kiếm được một khoản nữa rồi, sau này hắn không cần phải lo chuyện cơm ăn nước uống nữa.

Hắn đi ra ngoài, sáu đứa trẻ phát run cầm cập nhìn vào Tô An Lâm.

“Ngươi là tiên sinh dạy học, nhưng cũng không thể bắt nạt bọn ta.”

Đứa nhóc cầm đầu hung tợn nhìn Tô An Lâm.

“Bốp!”

Tô An Lâm giơ chày cán bột lên, đập vào đầu đứa nhóc cầm đầu kia.

“Bịch!”

Thịt và xương cốt bắn ra tung tóe.

Tô An Lâm cười khẩy, nói:

“Ta là tiên sinh dạy học, ta muốn làm việc gì còn đến lượt các ngươi nói sao?”

Một đám trẻ con, giận dữ nhưng lại không dám nói gì.

Nhị phu nhân nhìn thấy cảnh tượng này, vui mừng vỗ tay:

“Đa tạ tiên sinh chỉ dạy, đa tạ tiên sinh!”

Đi vào tới thư phòng bên cạnh, Tô An Lâm tùy ý lấy một quyển sách thơ cổ từ trên giá sách xuống.

“Bây giờ, ta đọc một câu, các ngươi đọc theo ta một câu, nếu ai dám không nói ra, vậy thì ta sẽ giao bài tập cho người đó.”

Nghe đến hai chữ bài tập, đám trẻ đều trở nên hèn đi, vội vàng ngồi ngay ngắn nghe giảng.

Lần dạy học này tốn hết ba canh giờ.

Lúc đi ra, đứa nhóc cầm đầu đi tới, lặng lẽ nhét cho Tô An Lâm mười tờ minh phiếu.

“Hửm?”

Tô An Lâm nhíu mày lại.

“Tiên sinh, đa tạ ngươi đã không giao bài tập, số tiền này ngươi nhận lấy đi.”

Tiểu tử này cũng rất hiểu chuyện đó chứ.

Tô An Lâm khẽ cười, tính toán một chút, hiện tại hắn đã có 45 tờ minh phiếu.

Hắn rời khỏi nơi này, giờ khắc này bên ngoài cũng đã tối muộn.

Tô An Lâm về đến đình viện, đúng lúc phát hiện ra đám người Diệp Lượng và Tôn Hồng Diễm đều đã trở về.

Nhưng trong tình thế hiện tại, giữa họ dĩ nhiên đã trở thành hai nhóm khác biệt.

Một mình Tô An Lâm một nhóm, những người còn lại một nhóm, có ý xa lánh Tô An Lâm.

Tô An Lâm cũng mặc kệ, hiện tại bối cảnh của hắn là vững chắc nhất.

Chẳng những nhận được sự coi trọng của Đinh Lan, mà còn là tiên sinh dạy học ở chỗ Nhị phu nhân, là người tiểu phu nhân ưa thích.

Thử hỏi xem, ai dám trêu chọc đến?

“Vậy chúng ta đi ăn cơm thôi.”

Đám người Diệp Lượng bàn bạc một hồi lâu, sau đó bắt đầu cùng đi ăn cơm.

Chắc chắn buổi chiều bọn họ cũng đã làm việc, hiện tại trên tay cũng đã có minh phiếu, nhưng tiếc là cũng không nhiều.

Tô An Lâm cũng đi qua đó, cơm tối vẫn là món canh thịt gà.

“Cơm tối tăng giá rồi, một bát cần có hai mươi kim phiếu!”

Qủy trù nương lạnh lùng lên tiếng.

Bà ta vẫn luôn duy trì động tác cầm xẻng khuấy trong nồi thức ăn.

“Cái gì, hai mươi sao!”

“Nhưng ta chỉ có mười thôi.”

“Có thể bán rẻ chút được không?”

Đám người Diệp Lượng gần như tuyệt vọng.

Trên tay mỗi người bọn họ đều chỉ có mười kim phiếu, hoàn toàn không mua nổi thức ăn.

“Vậy thì đi ăn cơm đi, một bát cơm mười kim phiếu.”

Quỷ trù nương lạnh lùng nói.

Không còn cách nào khác, đám người bọn họ chỉ có thể đi ăn cơm trắng.

Nhưng khi vừa mở chỗ cơm trắng ra, một đám người đều sững sờ không thôi.

Là cơm thiu còn tỏa ra mốc meo khó ngửi, bên trên còn có giòi bọ bò lúc nhúc, thoạt nhìn trông vô cùng buồn nôn.

Tô An Lâm liền cau mày lại, cũng may mà hắn có canh thịt.

“Ta mua một bát.”

Tô An Lâm lấy ra hai mươi tờ kim phiếu, ngẫm nghĩ một chốc rồi lại đưa thêm năm tờ, hỏi:

“Có cơm ngon hay không?”

“Có có có!”

Nhìn thấy kim phiếu, quỷ trù nương mừng rỡ, mặt mày hớn hở hẳn ra.

“Ta có giữ lại cơm ngon đây.”

Bà ta xới đầy một bát cơm từ trong cái nồi bên cạnh đưa sang cho Tô An Lâm

“Ăn đi, ăn hết rồi, ta sẽ xới cho ngươi thêm một bát nữa.”

Có tiền có thể sai khiến cả quỷ thần, câu nói này đúng là không sai một chút nào.

Đám người Diệp Lượng và Tôn Hồng Diễm nhìn thấy cảnh này đều sững sờ.

“Tên tiểu tử này sao lại có nhiều minh phiếu đến như vậy?”

“Không biết nữa, buổi chiều hắn cũng đi làm việc sao?”

“Chúng ta vừa quét dọn vệ sinh, vừa xử lý hố phân, mệt đến chết đi sống lại còn bị đánh bị mắng mới cầm được ít minh phiếu, còn hắn không có việc gì cả sao lại có nhiều minh phiếu đến như vậy?”

Tôn Hồng Diễm tỏ ra không thể tin được.

Nàng ta đi về phía Tô An Lâm, muốn hỏi ra cho rõ ràng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...