Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 884: Chương 884: Vội Vàng Hô Lên

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Mấy đứa trẻ con liền nháo nhào lùi về phía sau một bước, vẻ mặt tràn ngập sợ hãi.

“Không thể nào!”

Từ Tú Quân đột ngột hô lên:

“Ngươi không phải là tiên sinh dạy học, ngươi là người, là con người!”

“Đúng đúng, hắn là người, hắn lừa gạt con nít thôi, quá xấu xa.”

Đứa nhóc cầm đầu lập tức hô to lên.

Tô An Lâm nghĩ tới vừa nãy hắn đã quen biết với quỷ treo cổ, hoàn toàn có thể nói là do quỷ treo cổ mời hắn đến đây.

Thế là hắn liền chỉ tay về phía gian phòng của quỷ treo cổ:

“Đó là Tiểu nương của các ngươi đúng chứ? Là nàng ta đã mời ta đến làm tiên sinh dạy học cho các ngươi.”

“Cái gì, sao có thể?”

Mấy đứa trẻ con đều hoảng hồn.

“Ở đây đã xảy ra chuyện gì?”

Bất chợt, một nữ tử mặc một bộ áo liệm màu đỏ thẫm đi tới.

Từ Tú Quân nhìn thấy người vừa tới, vội vàng cúi đầu xuống, nói:

“Nhị phu nhân.”

Tuổi tác của Nhị phu nhân này lớn hơn nhiều so với quỷ treo cổ kia, chắc hẳn là nàng ta đã chết từ trước cho nên mới được mặc áo liệm.

“Ác linh này rất mạnh, còn mạnh hơn cả Đinh Lan!”

Sắc mặt Tô An Lâm ngưng trọng hẳn, hắn gật đầu.

“Nhị nương, nhị nương…”

“Nhị nương…”

Mấy đứa trẻ con vội nhào tới.

“Sao vậy, không phải các ngươi muốn chơi trò chơi với con người sao?”

Nhị nương nhìn Tô An Lâm, cười khẩy nói:

“Đi chơi đi, chỉ cần hắn thua, các ngươi sẽ có thể ăn thịt hắn rồi.”

“Ồ ồ.”

“Nhị nương thật tốt bụng.”

Từ Tú Quân phấn khởi cười nói:

“Tiểu tử, mau chóng chọn trò chơi đi.”

“Các ngươi dạy dỗ trẻ con như vậy đó sao? Ta là tiên sinh dạy học được mời tới đây, vốn dĩ còn muốn dốc sức dạy dỗ con cái của ngươi.”

Tô An Lâm lên tiếng.

Nhị nương sững sờ, bay đến trước mặt Tô An Lâm:

“Ngươi là tiên sinh dạy học?”

“Đúng vậy!”

Tô An Lâm nói xong liền quay sáng đám trẻ con đặt câu hỏi:

“8+8-4+5+3, bằng bao nhiêu?”

Mấy đứa trẻ liền vội vàng đưa ngón tay ra đếm.

Nhưng tiếc là, tính toán một hồi lâu, phát hiện ra ngón tay mình không đủ để đếm hết.

“Nhị phu nhân, ngươi cũng muốn con cái của ngươi học hành kém thế này sao?”

Tô An Lâm nói.

Quả nhiên, sắc mặt Nhị phu nhân khó coi hẳn lên:

“Ngươi vậy mà lại là tiên sinh dạy học?”

“Ngươi nhìn xem, đám trẻ học hành kém đến như vậy, nếu lão gia trách tội xuống, người khác sẽ nói thế nào đây? Nói ngươi giết chết tiên sinh dạy học!”

Tô An Lâm cười khẩy.

“Đến lúc đó, ông ta cũng sẽ ghét bỏ ngươi, phải rồi, Đại phu nhân sẽ nghĩ thế nào, người muốn biến đám trẻ thành những kẻ ngu ngốc sao?”

Sự uy hiếp từ Đại phu nhân quả nhiên đủ mạnh.

Nhị phu nhân vừa nghe thấy, khuôn mặt vốn đã tái nhợt, giờ lại càng thêm trắng bệch không còn một chút máu.

“Nhị phu nhân, hắn đang nói nhảm đó, hắn...hắn sao có thể là tiên sinh dạy học được chứ?”

Từ Tú Quân kinh ngạc, vội vàng hô lên.

“Cút!”

Nhị phu nhân tát một cái làm Từ Tú Quân bị văng ra xa.

Lớp sương đen trên người Từ Tú Quân cũng tản ra rất nhiều, phần đầu lăn lốc ba vòng ngã xuống đất, hơi thở thoi thóp.

Ánh mắt Nhị phu nhân nhìn về phía Tô An Lâm:

“Cho nên, ngươi được ai mời đến?”

“Là tiểu phu nhân!”

Tô An Lâm chỉ về phía viện tử của quỷ treo cổ bên kia:

“Không tin thì ngươi có thể đi hỏi nàng ta.”

“Không cần đâu, không ngờ tới tiện nhân đó vẫn còn chút tâm tư, được rồi, ngươi đi theo ta, sau này ngươi chính là tiên sinh dạy học ở nơi này.”

Nhị phu nhân quay đầu đi.

Sáu đứa quỷ hài không dám đi sang, Tô An Lâm chỉ hừ lạnh một tiếng:

“Một đám nhóc xấu xa, còn không mau đi theo ta!”

Sáu đứa quỷ hài đều hoang mang không thôi, vốn dĩ còn muốn ăn thịt hắn, không ngờ hắn lại trở thành tiên sinh dạy học của bọn họ.

“Tiên sinh, vẫn mong ngài tha mạng, đừng giao bài tập cho bọn ta.”

“Đúng đó, đúng đó, ta không muốn học đâu, hu hu hu!”

Tô An Lâm cười khẩy:

“Một đám nhóc xấu xa, Thánh Tử nói nhân chi sơ tính bản thiện...ừm...nói tóm lại, phải học tập chăm chỉ , có chí tiến thủ hướng về phía trước như vậy...có câu nhỏ không học thì sẽ chỉ là đám nhãi ranh thôi vậy.”

Ngay bản thân hắn cũng không biết mình đang nói cái gì nữa, nhưng vì để tỏ ra mình có học thức, ở câu nói nào hắn cũng nói thêm một chữ “vậy”.

Nhị phu nhân đi phía trước cũng không hiểu được.

Suy cho cùng ở những năm này, nữ nhân nào có thể được đi học đâu.

nàng ta càng thấy khó hiểu thì lại càng cảm thấy Tô An Lâm học thức không tệ, nhất định sẽ có thể dạy dỗ bọn trẻ thật tốt.

“Khụ khụ.”

Bỗng nhiên, Nhị phu nhân đi đến bên cạnh Tô An Lâm:

“Lát nữa nếu Lão gia và Đại phu nhân có hỏi tới, ngươi cứ nói ngươi là do ta mời đến, có biết chưa?”

Thế này là muốn cướp công sao?

Tô An Lâm hiểu rõ trong lòng, nói một cách đương nhiên:

“Nhị phu nhân xin cứ yên tâm đi, nếu Lão gia và Đại phu nhân có hỏi đến, ta sẽ nói Nhị phu nhân mời ta đến, Nhị phu nhân vì chuyện học hành của đám trẻ mà dốc hết tâm huyết, hết ngày dài rồi đêm thâu đều không ngừng không nghỉ, cả người cũng tiều tụy đi rất nhiều.”

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...