Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 883: Chương 883: Đừng Cãi Nhau

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Qủy hài?

Vừa nãy quỷ treo cổ đã nói, nơi này có đám con cái của lão gia không dễ hầu hạ, mới đó mà hắn đã gặp phải rồi.

“Vậy ta đi?”

Tô An Lâm nói.

“Không kịp nữa rồi, phía sau cũng có một đám.”

Đang lúc nói chuyện, trên con đường phía trước hay phía sau đều có ba đứa trẻ con đang đi về hướng Tô An Lâm.

“Há..há..há…”

“Há..há..há…”

“Chơi bóng thôi, chơi bóng thôi.”

Ba đứa trẻ con phía trước, mỗi đứa đều đang ôm lấy đầu của mình.

Ngay sau đó chúng ném đầu xuống đất rồi dùng chấn đá ra bên ngoài.

Lấy đầu làm bóng cũng được sao?

Ba đứa trẻ con phía sau thoáng chốc đã tiếp được đầu của đối phương, sau đó lại ném xuống đất đá trở lại.

Lúc này, ba cái đầu đã lăn đến bên chân của Tô An Lâm.

“Tên cẩu nô tài nhà ngươi, dám ảnh hưởng đến chỗ bọn ta chơi trò chơi.”

Một đứa nhóc trông giống tên cầm đầu đi tới trước mặt Tô An Lâm, một tay nó ôm lấy đầu của mình, rồi đặt lên trên cổ, sau đó hung hăng mắng Tô An Lâm.

“Ca ca, ca ca, hắn không phải nô tài, hắn là người mà.”

Một tiểu cô nương cũng cố định đầu mình lên cổ xong xuôi liền chỉ tay về phía Tô An Lâm nói ra.

“Ồ, lại có thể ăn thịt rồi, lại có thể ăn thịt rồi.”

Sắc mặt Tô An Lâm tối sầm lại, cả cái gia đình đều này đều là thứ gì đâu không vậy chứ.

“Hay là bây giờ chúng ta ăn luôn đi.”

Tên nhóc cầm đầu bật cười hung tợn nói.

“Không được, chúng ta không thể tùy tiện giết chết hắn, chúng ta phải để cho hắn làm việc, chỉ khi nào hắn không thể hoàn thành được nhiệm vụ, chúng ta mới có thể giết hắn được.”

“Ồ ồ ồ, ngươi nói rất có lý, vậy chúng ta bảo hắn chơi trò chơi cùng chúng ta đi.”

“Chơi một hai ba người gỗ đi. Chỉ cần chúng ta thấy hắn nhúc nhích, ta sẽ ăn hắn ngay.”

“Không không, chơi trốn tìm đi, chỉ cần bắt được hắn, chúng ta sẽ ăn hắn ngay.”

“Ăn thịt hắn, ăn thịt hắn, ăn thịt hắn!”

Mấy đứa trẻ con bao vây lấy Tô An Lâm, kéo tay đá chân, bắt đầu di chuyển xung quanh hắn.

Tô An Lâm cau mày, theo bản năng hắn lấy chày cán bột ra.

“Hả, đây là chày cán bột của Đinh Lan tỷ tỷ.”

“Đinh Lan chỉ là cẩu nô tài trong nhà bọn ta mà thôi, ngươi có lấy ra chày cán bột của nàng ta cũng không đối phó được bọn ta đâu.”

“Đúng vậy, đúng vậy.”

Một đám trẻ con cười khẩy lộ ra vẻ mặt hung hãn nhìn Tô An Lâm.

“Vậy thì quyết định nhé, chơi trò trốn tìm có được không?”

“Không, chơi trò một hai ba người gỗ đi.”

“Chơi trốn tìm.”

“Chơi người gỗ.”

Hay thật chứ, đám trẻ con này cứ thế lại bắt đầu tranh luận ầm ĩ.

“Ta phải làm sao bây giờ?”

Sắc mặt Tô An Lâm trầm xuống, lúc này hắn cũng cảm thấy thật khó giải quyết.

“Ta cũng không có cách nào.”

Trường Bì Tiên Kinh hiện lên dòng chữ:

“Hay là cứ chơi trò chơi đi, chơi trốn tìm ấy, chúng ta trực tiếp chạy trốn đi.”

“Nhưng bọn chúng vẫn sẽ tìm được chúng ta.”

Tô An Lâm không đồng ý.

Âm vật ở nơi này chắc chắn sẽ có thể cảm nhận được hơi thở của người sống.

Một khi bị tìm thấy, vậy thì sẽ để cho đám âm vật này tìm được cơ hội giết chết hắn!

“Được rồi, được rồi, chúng ta đừng cãi nhau nữa, chúng ta có thể làm thế này nhé, bảo cái người này quyết định xem sẽ chơi trò gì có được hay không?”

Đứa nhóc cầm đầu lên tiếng đề nghị.

Mà đề nghị này của nó đã nhận được sự đồng tình của đám trẻ còn lại.

“Được đó, được đó.”

Một đám trẻ con trừng to đôi mắt người chết nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, chúng cất giọng đồng thanh:

“Vậy ngươi nói xem, chơi trốn tìm, hay là chơi một hai ba người gỗ đây.”

“Ngươi nhất định phải trả lời đó, nếu không ngươi cũng sẽ xúc phạm quy củ ở đây đó nha.”

“Há há há…”

Bọn chúng lại cười rộ lên, đứa nào đứa này đều hé ra cái miệng đẫm máu.

CMN, lại chuyện gì nữa đây? Hắn phải làm thế nào?

Tô An Lâm rầu rĩ trong lòng.

“Ngươi chết chắc rồi.”

Bỗng nhiên, bóng dáng của Từ Tú Quân lại xuất hiện ở cách đó không xa.

“Đám trẻ con này là do ngươi thả ra sao?”

“Đám trẻ con này là do ngươi thả ra sao?”

Nhìn thấy Từ Tú Quân đột ngột xuất hiện, Tô An Lâm híp mặt lại, thoáng chốc hắn đã hiểu ra mọi chuyện.

“Hì hì hì, ngươi nói xem.”

Tô An Lâm nhìn đám trẻ con này, hắn thầm suy nghĩ ra cách đối phó.

Xúc phạm quy củ thì sẽ chết, mà những quy củ này bình thường đều có vết tích để theo dõi được, tuyệt đối sẽ sẽ cơ hội sống sót.

Đây là những lời mà trước đó Cầm tiên tử đã nói.

Trên đường đi đến đây, thực tế cũng đã chứng minh được điều này.

Hắn đảo mắt nhìn về phía đám trẻ con, bất chợt hắn chú ý tới, trong ngực hai đứa trẻ trong số bọn chúng, dường như có mang theo sách.

Những đứa trẻ này đang đi học sao?

Tô An Lâm trong lòng khẽ động, hắn lập tức lên tiếng:

“Mấy đứa trẻ nghịch ngợm các ngươi, học không lo học, lại còn muốn chơi đùa? Thật không giấu diếm, ta chính là tiên sinh dạy học mà nhà các ngươi vừa mời tới đây.”

“Hả!”

Bốn chữ tiên sinh dạy học vừa được nói ra, bọn chúng giống như quỷ gặp thấy quỷ vậy.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...