Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 882: Chương 882: Thánh Khí

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Không ngờ, sau khi Tô An Lâm nhìn thấy dáng vẻ này của nàng ta, nụ cười trên mặt càng thêm tàn nhẫn hơn:

“Hahaha, thật kích thích!”

Quỷ treo cổ sững sờ, hét thảm một tiếng:

“Ta gặp phải biến thái rồi…”

Hút đến khi gần hết, Tô An Lâm không tiếp tục nữa, hắn trực tiếp ném quỷ treo cổ thối rữa vẻ mặt không chút biểu cảm lên trên giường.

“Ừm hửm? Được chưa?”

Nữ nhân vẫn không động đậy, chỉ bày ra vẻ mặt tuyệt vọng.

Tô An Lâm nói:

“Đừng giả chết nữa, ta hỏi ngươi một số vấn đề, nếu như ngươi có thể trả lời được, ta sẽ tha cho ngươi!”

Hai mắt quỷ treo cổ chợt sáng lên, ngay lập tức bò dậy, vẻ mặt ngạc nhiên mừng rỡ hỏi:

“Có thật không?”

“Ta hỏi ngươi, ngươi có biết Thánh khí ở nơi này được đặt ở chỗ nào hay không?”

“Thánh khí, Thánh khí là gì?”

Quỷ treo cổ mở to đôi mắt, vẻ mặt ngập tràn khó hiểu.

Tô An Lâm cau này, xem ra cấp bậc của con quỷ này thực sự rất thấp, ngay cả Thánh khí là gì cũng không biết.

“Vậy ta hỏi ngươi, tại sao nơi này lại trở nên như vậy?”

“Nơi này vẫn luôn thế này mà.”

Quỷ treo cổ thè lưỡi ra, đầu lưỡi của nàng ta kéo ra rất dài, vươn ra bên ngoài tựa như đang suy nghĩ chuyện gì đó, bỗng nhiên nàng ta thốt lên:

“Không đúng, hình như trước đây không phải là như thế này.”

“Vậy trước đó nó như thế nào?”

“Lúc trước, ta sống ở một thôn nhỏ trên núi, sau đó lão gia đã vừa ý ta nên đã đưa ta tới nơi này, nhưng ta vẫn luôn bị người khác ức hiếp, cuối cùng ta tự sát.”

Nhớ tới những chuyện thương tâm ngày trước, quỷ treo cổ khóc rống lên.

Quả nhiên nàng ta đã tự sát.

“Tên quỷ lợi hại nhất ở đây là ai?”

“Là đại phu nhân, bà ta rất hung dữ, trước đây đã có rất nhiều người đến đây, nhưng vào ngày cuối cùng đều bị bà ta ăn sạch.”

“Ngày cuối cùng?”

Tô An Lâm nghe ra mấu chốt của vấn đề.

“Đúng vậy, bảy ngày, các ngươi sẽ ở này bảy ngày, sau đó đại phu nhân sẽ tỉnh lại, bà ta sẽ ăn sạch toàn bộ những người từ bên ngoài đến có mặt ở trong phủ.”

“Vậy ta phải làm thế nào?”

“Không có cách nào cả, trừ khi ngươi rời khỏi nơi này, nhưng người đã là hạ nhân trong Ninh phủ, tất cả ác linh đều đã biết thân phận của các ngươi, nếu các ngươi chạy ra ngoài, họ đều sẽ biết được, sau đó họ sẽ nghĩ cách bắt giữ các ngươi đưa vào đây.”

Tô An Lâm khó hiểu liền hỏi:

“Vì sao phải bắt ta đưa về đây?”

Quỷ treo cổ từ tốn nói ra:

“Bởi vì bắt người đưa về họ sẽ có thể được ban thưởng, Ninh phủ giàu có như vậy nên sẽ ban thưởng cho những ác linh kia.”

“Còn có người nào cần phải chú ý hay không?”

Tô An Lâm hỏi.

“Còn có đại tiểu thư, đại thiếu gia, họ cũng cần phải chú ý, họ đều rất khó để hầu hạ, trước đây khi loài người vào đây hầu hạ họ đều sẽ bị đánh chết tươi, cuối cùng xương thịt đều sẽ bị hạ nhân phân chia.

“Còn có những đứa bé con của các bà vợ lẽ, bọn chúng đều rất nghịch ngợm, cũng không thể trêu chọc đến.”

“Phải rồi, còn lão gia nữa, ông ta rất háo sắc, ưm…ưm…ưm…”

Sắc mặt Tô An Lâm trở nên cổ quái, sao hắn cứ cảm thấy nữ nhân còn làm nũng với hắn vậy chứ.

“Ta đã nói cho ngươi biết rồi, ngươi có thể tha cho ta không?”

Tô An Lâm cũng không có ý muốn giết nàng ta.

Thứ nhất, nàng ta không hề có uy hiếp gì đến hắn.

Thứ hai, giữ lại nàng ta có thể hắn sẽ nhận được một số tình báo.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm nở nụ cười đầy sâu xa ôm lấy đầu của nữ nhân này, hai tay hắn dính đầy vệt máu, nhưng hắn không hề để ý, là nam nhân thì phải dũng cảm!

“Nữ nhân ngốc, khi ta lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã nhận định ngươi là duy nhất của ta rồi, chúng ta tuy rằng thuộc về hai thế giới, nhưng giữa chúng ta vẫn có sự đồng điệu về trái tim!”

Nàng ta ngây ngẩn cả người!

Những lời đường mật ngọt ngào này làm cho quỷ tâm của nàng ta đập loạn xạ.

Ở nơi này nàng ta vẫn luôn bị người khác ức hiếp, làm gì có người nào đối tốt với nàng ta như vậy đâu chứ.

“Ngươi nói là thật sao?”

“Còn thật hơn cả vàng!”

Tô An Lâm cười nói:

“Lát nữa ta sẽ rời đi, có thời gian sẽ đến thăm ngươi.”

Vừa xong, một luồng âm khí thoải mái đưa vào trong cơ thể nữ nhân.

Đây là do Trường Bì Tiên Kinh đảo hướng đưa ngược vào.

Trước mặt xuất hiện một dòng chữ:

“Ta là Tô An Lâm, ta là Dầu Vương.”

Tô An Lâm hoàn toàn phớt lờ đi.

“Ưm!”

Nữ nhân thoải mái nằm lăn lộn trên giường.

Nàng ta cũng không còn là bộ dạng thối rữa xấu xí ghê tởm như trước đó nữa, mà lại lần nữa trở về dáng điệu duyên dáng yêu kiều như khi còn sống.

“Mặc dù ngươi biến thái, nhưng ta rất thích.”

Tô An Lâm bật cười:

“Vậy ta đi đây.”

“Khi nào ngươi tới đây?”

“Để xem thời gian đã,”

Tô An Lâm rời khỏi nơi này, hắn giũ đôi bàn tay, nhưng không còn cách nào, trên tay hắn đều là máu.

“Chú ý, phía trước có một đám quỷ hài.”

Bỗng nhiên gợi ý lại lần nữa xuất hiện ra.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...