Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 881: Chương 881: Nhắc Nhở

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Đợi một lát, nơi này có thể đi vào.”

Lúc đi ngang qua một đình viện, Trường Bì Tiên Kinh bỗng nhiên đưa ra gợi ý.

Tô An Lâm dừng bước chân lại:

“Bên trong đó có thứ gì?”

“Có đồ ăn.”

Tô An Lâm mừng rỡ, nơi này còn có đồ ăn sao?

Điều này đồng nghĩa với việc sau này nếu như không có minh tệ, hắn cũng có thể ăn được đồ ăn.

Thế là hắn bèn đẩy cửa vào, đập vào trong tầm mắt hắn là một trạch viện âm u tĩnh mịch, không có một bóng người.

Nhưng bên trên chiếc bàn đá trong sân lại có một vài món điểm tâm.

Tô An Lâm mừng rỡ, đi qua đó nhét hai miếng bánh ngọt vào trong ngực.

Sau đó còn ăn một cái, món bánh này rất ngọt, nhưng ngọt mà không ngấy, mùi vị rất tuyệt.

Nhưng đúng vào lúc này, cánh cửa phòng đột nhiên mở ra.

Một nữ tử có khuôn mặt cân xứng, vẻ mặt trắng bệch, trên người mặc một bộ quần áo màu hồng nhạt xuất hiện.

“Có ngon không?”

Nữ nhân mỉm cười hỏi.

Tô An Lâm thoáng giật mình, hắn chú ý đến trên cổ nữ nhân có một vết sẹo hằn lên.

Nữ nhân này tự mình treo cổ chết đi sao?

Bởi vì hắn nhìn thấy được ở trước cửa phòng có một sợi dây thừng treo cổ.

Trường Bì Tiên Kinh xuất hiện gợi ý:

“Quỷ treo cổ.”

“m vật này thực lực không mạnh, ngươi có thể đối phó được, ngươi có thể nghe ngóng một vài tin tức từ trên người nàng ta.”

Có Trường Bì Tiên Kinh bảo lãnh, Tô An Lâm cũng nhẹ nhõm và dạn dĩ hơn.

“Rất ngon, tiểu tỷ tỷ, ngươi là ai ở đây vậy?”

Tô An Lâm đi tới.

Nhưng không ngờ, nữ nhân bỗng nhiên nở nụ cười duyên dáng ôm chặt lấy cánh tay của Tô An Lâm:

“Đã sớm nghe nói hôm nay có một nhóm người tiến vào đây, không ngờ là thật đấy.”

Chưa kể, nữ nhân này cũng rất xinh đẹp.

Chỉ là Tô An Lâm biết được, nàng ta là âm vật!

“Đi thôi, chúng ta vào trong phòng rồi nói chuyện, ta đấy à, ta rất đáng thương, sau khi được lão gia cưới vào cửa, những người vợ lẽ khác của ông ấy đều ghen ghét ta, ghen tỵ khi ta được sủng ái, thế là trong một đêm nọ, các nàng đã trói ta lại, khi ta còn sống sờ sờ thế này họ đã thắt cổ ta đến chết.”

Nữ nhân khóc lóc kể lể.

“Nàng ta đang gạt ngươi, âm vật nếu bị người khác giết chết, oán niệm sẽ không yếu ớt như thế này, nàng ta chắc hẳn đã tự sát, cho nên mới suy yếu như vậy.”

Còn có cách giải thích thế này à.

Tô An Lâm cảm thấy rất ngạc nhiên.

Âm vật tự sát, năng lực thường sẽ yếu, hắn đã hiểu rồi.

“Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm hại ngươi, chỉ cần ngươi an ủi ta là được rồi.”

Qủy treo cổ nở nụ cười, hai tay vuốt ve đến trên vai của Tô An Lâm, bỗng nhiên ôm lấy cổ hắn.

“Đi lên giường, đi lên giường!”

Giọng nói của quỷ treo cổ liền hấp tấp hẳn lên.

“Cứ đi lên giường, những việc còn lại giao cho ta.”

Trường Bì Tiên Kinh nhắc nhở.

Tô An Lâm đi sang bên giường, quỷ treo cổ lại càng hưng phấn hơn nữa.

Nhưng vừa lên giường, nàng ta lại phát hiện ra có gì đó không đúng.

Trên người Tô An Lâm bỗng nhiên sinh ra một lực hút, dần dần hấp thu từng chút âm khí của nàng ta.

Nàng ta vốn dĩ chính là âm vật yếu nhất ở nơi này, lúc này còn bị hút sạch như vậy, nhất thời nàng ta cảm thấy khó chịu.

“Sao lại thế này, đừng… ngừng lại, đừng… ngừng lại đi mà…”

Mà Tô An Lâm lúc này lại cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Chính bản thân hắn cũng không biết có chuyện gì xảy ra.

Rõ ràng là Trường Bì Tiên Kinh đang hấp thụ lực lượng của quỷ treo cổ, nhưng sao hắn lại cảm thấy dễ chịu đến thế.

“Thế nào, ta hấp thu nguồn lực lượng ở trong này đã tràn ra ngoài luôn rồi, truyền lại một phần cho ngươi.”

Nhìn thấy gợi ý, Tô An lâm hiểu ra, trong lòng hắn thầm hô lên: Thật dễ chịu!

Giờ khắc này, thoáng chốc hắn đã chiếm thế chủ động, hắn ngồi dậy ôm lấy quỷ treo cổ kia:

“Tiểu tỷ tỷ, ngươi bảo ta đừng dừng lại mà.”

“Không phải là thế này, không phải…”

Qủy treo cổ ra sức lắc đầu.

Lúc này nàng ta cũng đã phản ứng được, người trước mặt mình không phải là người bình thường, trên người hắn có cách để khắc chế âm vật họ.

Nàng ta biết rằng nếu cứ tiếp tục như vậy, mình sẽ bị hút khô, thế thì sẽ xong đời mất.

Qủy treo cổ do tình thế ép buộc phải vội vã xin tha:

“Đại ca tha mạng, ta sai rồi, chỗ ta vẫn còn chút bánh ngọt, ngươi cầm đi đi.”

Tô An Lâm sao có thể dễ dàng buông tha cho nàng ta, hắn cười hì hì:

“Bánh ngọt thì có gì là ngon đâu, ta thích ăn ngươi hơn.”

“Đừng mà…”

Quỷ treo cổ hét lên một tiếng thảm thiết, bất chợt nàng ta nghĩ ra một biện pháp.

Diện mạo của nàng ta bỗng nhiên biến thành dáng vẻ thối rữa sau khi chết đi.

Da dẻ thối nát, tròng mắt trắng bệch, máu loãng hôi thối toàn thân đều chảy dọc xuống.

‘Hì hì, ta đã biến thành bộ dạng thế này, xem người còn hạ thủ được hay không.’

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...