Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 880: Chương 880: Hầu Hạ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc này, mấy người họ đều sững sờ, người này lại không cho họ ăn cơm.

Không còn cách nào, mấy người họ chỉ có thể tránh sang một bên.

“Tô huynh, có thể cho ta mượn năm tờ minh tệ được không, trở về ta sẽ trả lại cho ngươi.”

Diệp Lượng đi qua nói.

Tô An Lâm không muốn vô duyên vô cớ đắc tội người khác, nhưng cũng sẽ không vô duyên vô cớ cho người khác vay tiền.

Buổi tối hắn còn phải ăn cơm, nếu cho vay tiền, thì mình ăn cái gì đây?

Ai có thể đảm bảo Diệp Lượng sẽ không chết chứ?

Thế nên hắn liền lắc đầu:

“Không cho mượn.”

Nếu đã muốn từ chối người ta, vậy thì phải kiên quyết đến cùng!

Sắc mặt Diệp Lượng tối sầm lại, lẩm bẩm nói:

“Chỉ một mình ngươi được ăn, ngươi không sợ nghẹn chết sao.”

Tôn Hồng Diễn nuốt một ngụm nước bọt, không biết vì sao ở bên ngoài nàng ta không hề có hứng thú gì với đồ ăn ngon.

Nhưng ở nơi này, nhìn thức ăn ở chỗ Tô An Lâm lại có sức hấp dẫn lớn đến như vậy.

Thế là nàng ta cũng đi đến trước mặt Tô An Lâm:

“Tô đại ca, có thể cho ta chút canh cùng chút cơm hay không, lát nữa, lát nữa ta có thể cho ngươi xem những thứ đẹp mắt.”

Lại còn đến mê hoặc hắn!

Ghê tởm, vì sao người ở nơi này lại khát khao đồ ăn đến như vậy.

Nếu như là ở bên ngoài, có đói một hai bữa ăn cũng chắc hẳn sẽ không sao, nhưng ở trong này rõ ràng đã vượt qua khỏi lẽ thường.

‘Chắc hẳn là ảnh hưởng của quy tắc nơi đây.’

Tô An lâm suy đoán.

Hắn cũng thẳng thừng lắc đầu từ chối:

“Không muốn xem.”

“Vậy...vậy ta sờ cho ngươi.”

Tôn Hồng Diễm cắn răng, nàng ta cảm thấy muốn bắt được hổ con phải vào được hang hổ!

Tô An Lâm híp mắt quan sát dáng người của Tôn Hồng Diễm.

Nói thật thì, nàng ta so với Cầm tiên tử vẫn có chút chênh lệch, nhưng cũng coi như khá xinh đẹp.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm gật đầu.

“Không được sờ!”

Tô An Lâm dứt khoát lên tiếng.

Liên tiếp từ chối cả hai người, Tô An Lâm ăn mảnh đã trở thành đối tượng bị ghét.

Con người chính là như vậy, có thể đồng cam cộng khổ, nhưng khi ngươi ăn mảnh trong đám người đang đói khát, rất dễ dẫn tới những kẻ đỏ mắt.

Nhưng Tô An Lâm không sao cả.

Ở nơi đây, mọi người đều là người bình thường, không hề sai, nhưng hiện tại hắn đã có chày cán bột làm vũ khí.

Hơn nữa, hắn còn có Đinh Lan làm chỗ dựa vững chắc cho mình.

Ừm, ai bảo hắn hầu hạ thật tốt cho Đinh Lan cơ chứ.

Còn về vấn đề sợ họ đánh lén thì hắn cũng không sợ.

Ban đêm tuy rằng ngủ trong cùng một phòng, nhưng hắn có Trường Bì Tiên Kinh nhắc nhở, không sợ có phiền phức.

Thấy không ăn được thức ăn, đám người Diệp Lượng và Tôn Hồng Diễm lặng lẽ bàn bạc vài câu, sau đó cũng rời khỏi nơi này.

Hiện tại họ đã chẳng nói chuyện với Tô An Lâm nữa, rõ ràng là cảm thấy Tô An Lâm không đáng tin cậy.

Tô An Lâm cũng lười để ý đến, đùa chắc, đổi lại là người khác, nếu như trong tay họ có năm tờ kim phiếu, họ sẽ cho mượn sao?

Chắc chắn sẽ không.

Vừa ăn thức ăn, Tô An Lâm vừa suy nghĩ đến đối sách tiếp theo.

Nhiệm vụ hôm nay đã hoàn thành, buổi chiều lại đi dạo loanh quanh.

Tốt nhất là nên tìm hiểu xem Thánh khí ở chỗ nào.

Nơi này rõ ràng không hề nhỏ, mà hắn lại hoàn toàn không có một chút manh mối nào về vị trí của Thánh khí.

“Cũng không biết Cầm tiên tử hiện giờ thế nào?”

Tô An Lâm thì thầm.

Cầm tiên tử tiến vào đây, sức mạnh trên người chắc chắn cũng sẽ không còn đúng chứ?

“Không đúng, nàng là cao thủ Khí cảm cảnh, cho dù nội khí không còn, nhưng sức mạnh sẽ không bị suy yếu đi giống như bọn ta.”

Thời gian buổi chiều, Tô An Lâm bắt đầu đi lang thang dạo quanh nơi này.

Bỗng nhiên, phía trước có một tên quỷ ăn mặc kiểu hộ vệ đi tới trước mặt hắn.

Đó chính là Từ Tú Quân, người yêu thích Đinh Lan.

Từ Tú Quân vẻ mặt âm trầm, đi đến trước mặt Tô An Lâm:

“Hihi, ngươi xong đời rồi!”

“CMN, ngươi nói lại xem, ta đánh chết ngươi.”

Biết đối phương sợ hãi chày cán bột, Tô An Lâm cầm chày cán bột lên, làm bộ muốn đánh hắn ta.

Vẻ mặt Từ Tú Quân liền biến sắc, vội lùi ra sau:

“Ngươi đợi đó cho ta, hai ngày này Đinh Lan phải ra ngoài rồi, nàng không ở đây, chày cán bột của ngươi cũng sẽ vô dụng thôi, khà khà khà…”

Cái gì, Đinh Lan phải đi sao.

Tô An Lâm thoáng sững sờ.

Từ Tú Quân mỉm cười bay khỏi nơi này, trước khi đi còn để lại một câu nói:

“Một khi Đinh Lan đi khỏi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là tàn nhẫn.”

Cả buổi chiều, Tô An Lâm đều đi dạo khắp trạch viện này.

Hắn phát hiện ra ở trong này vẫn còn rất nhiều âm vật.

Nhất là những đình viện và phòng ốc xa hoa tráng lệ, những âm vật sống trong đó rõ ràng không tầm thường, một vài quỷ vật lúc đi qua những nơi này đều tỏ vẻ sợ hãi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...