Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 879: Chương 879: Nhà Bếp
“Một đám phế vật các ngươi, làm có chút chuyện nhỏ cũng làm không xong.”
Mấy người họ đều hoảng hồn, không ai dám nói lời nào.
“Các ngươi nhớ kỹ cho ta, buổi tối mỗi ngày sẽ phát tiền công cho các ngươi, người nào hoàn thành nhiệm vụ càng kém, tiền công sẽ càng ít!”
“Số tiền công này có đôi khi có thể mua được cái mạng nhỏ của các ngươi, vậy nên chăm chỉ một chút cho ta.”
“Còn bây giờ, các ngươi đi đến nhà bếp bên kia ăn cơm đi.”
Nói xong, Đinh Lan đi đến trước mặt Tô An Lâm:
“Ban nãy biểu hiện của ngươi cũng không tệ, ta thưởng cho ngươi mười tờ kim phiếu.”
Tô An Lâm nhận lấy kim phiếu, hắn khẽ nhíu mày lại.
Đây nào phải là kim phiếu, rõ ràng tiền giấy đốt cho người chết mà.
Nhưng Tô An Lâm cũng không nói gì, hắn vẫn nhận lấy minh tệ, lên tiếng nói:
“Đa tạ Đinh tiểu thư.”
“Ừm, vậy ta đi đây.”
Ngay sau đó, Đinh Lan rời khỏi chỗ này.
Những người khác đều nhìn cảnh tượng này với vẻ mặt hâm mộ.
Vừa nhìn liền biết Đinh Lan này có một số quyền lợi ở nơi này, Tô An lâm có thể đạt được sự ưu ái của nàng ta, rõ ràng về sau sẽ có cuộc sống tốt hơn.
“Vậy chúng ta đi ăn gì đó trước đi.”
Diệp Lượng lên tiếng đề nghị:
“Ta có hơi đói rồi.”
“Ta có mang theo đồ ăn.”
Tôn Hồng Diễm lấy ra đồ ăn trong ngực mình, Tô An Lâm cũng lấy đồ ăn ra.
Nhưng khi thấy chỗ thức ăn được lấy ra ngoài, mấy người họ đều sững sờ không thôi.
“Tại sao toàn bộ thức ăn đều thối rữa thế này?”
Tôn Hồng Diễm trợn mắt há hốc mồm.
Chỗ thịt nàng ta mang theo đều đã có giòi, bên trong tỏa ra mùi hôi thối ôi thiu rất khó ngửi.
Cảnh tượng ghê tởm này khiến cho nàng ta vội vàng ném thịt xuống đất, phủi sạch tay, buồn nôn một trận.
Chỗ thịt trong tay Tô An Lâm cũng như vậy, hắn cau mày vội ném đi.
Bỗng nhiên hắn nhớ ra gì đó, vội lấy ra ổ bánh trong ngực ra nhìn xem, quả nhiên bánh cũng hư thối rồi.
“Chuyện gì thế này?”
Diệp Lượng hoảng hốt hỏi.
“Xem ra, chúng ta nhất định phải đến nhà bếp để ăn thức ăn rồi, đồ ăn mang từ bên ngoài vào đều sẽ thối rữa, đây cũng là một trong những quy tắc tại nơi này.”
Tô An Lâm nói.
Mấy người họ cũng không còn cách nào, chỉ có thể đi về phía nhà bếp.
Sau khi rẽ vào một ngõ nhỏ, họ đi đến một gian nhà bếp đơn sơ.
Trên chỗ đất trống trong nhà bếp, một phụ nữ mập mạp đang cầm một cái xẻng nấu cơm.
Người phụ nữ mập mạp cao lớn, khuôn mặt rất bình thường, nhưng khi bà ta há miệng nhếch mép cười, mọi người rõ ràng đều thấy được những cái răng sắc nhọn trong miệng bà ta.
Trước mặt bà ta đặt một chiếc nồi sắt lớn, bên trên nồi sắc có máu loãng nổi lên, sủi bọt sùng sục, cũng không biết trong đó đang nấu cái gì.
“Đến rồi, muốn ăn gì đây? Khà khà! Chỗ của ta toàn là mỹ vị không đấy.”
Tô An lâm đi tới, nhíu mày nhìn vào trong nồi:
“Trong này có món gì ăn?”
“Bên trong nồi chính là đồ ăn ngon đó nha, ngươi nhìn xem.”
Bà ta nhếch mép cười, dùng cái vá múc nước canh ra, bên trong vậy mà lại lại những khối thịt trắng lóa.
Tô An Lâm chú ý tới, chỗ thịt bên trong đó còn có mấy cái chân gà, xem ra là thịt gà.
Lúc này hắn cũng thở phào một hơi:
“Múc cho ta một bát.”
“Muốn ăn thì 5 tờ kim phiếu!”
“Được, được!”
Diệp Lượng lấy ra kim phiếu đầu tiên, nhưng người phụ nữ lại lắc đầu, nói với giọng điệu chán ghét:
“Bớt cầm tiền giả đến lừa gạt ta.”
Bà ta hất cái xẻng sắt trong tay:
“Nếu còn có lần sau, ta sẽ giết ngươi.”
Tô An Lâm trong lòng khẽ động, hắn lấy ra minh tệ mà trước đó Đinh Lan đã đưa cho hắn:
“Là cái này đúng chứ?”
“Khà khà, đúng rồi, đúng rồi!”
“Được, tiền đây!”
Tô An Lâm không ngờ, minh tệ này lại rất hữu dụng ở nơi đây.
Thế là hắn đếm năm tờ minh tệ đưa qua cho bà ta.
Người phụ nữ nhận lấy, vẻ mặt vui mừng hớn hở, múc cho Tô An Lâm một bát canh gà lớn, trên trong còn bỏ thêm mấy miếng thịt gà.
“Cơm ở ngay bên cạnh, tự đi lấy đi.”
“Đa tạ.”
Tô An Lâm gật đầu, hắn uống một ngụm canh gà, nhất thời trước mắt đều sáng ngời.
Canh gà này thực sự rất tươi ngon.
Thân thể mới vừa nãy có hơi mệt nhọc, lúc này đã hồi phục lại rất nhanh.
Nhìn dáng vẻ Tô An Lâm uống canh, những người khác cũng không thể chờ đợi thêm nữa.
Mấy người họ đã bận rộn cả một buổi sáng, vốn dĩ võ giả đã đói rất nhanh, sớm đã đói đến da bụng dính da lưng rồi.
“Đại tỷ, vậy bọn ta không có kim phiếu thì thế nào?”
“Đúng vậy đó, có thể nợ lại được không?”
“Cút!”
Người phụ nữ nổi giận hét lên một tiếng,vừa khuấy nồi canh thịt vừa mắng to:
“Muốn ăn quỵt sao, các ngươi cũng đừng có mơ.”
Thấy dáng vẻ khủng bố của bà ta, mấy người họ đều bất lực, vội vàng lùi về sau.
Thấy đầu bếp thế này là đã không ăn được gì rồi.
“Vậy chúng ta đi lấy cơm.”
Diệp Lượng nói.
“Không được phép!”
Người phụ nữ lại hét to.