Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 878: Chương 878: Ta Tên Tô An Lâm

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô An Lâm đợi đến buổi trưa thì những người rời đi trước đó mới trở lại.

Chỉ là chín người rời đi lúc đầu, giờ chỉ còn lại năm người trở về.

“Đáng chết, bảo ta đi cho gà ăn, đám gà bên đó đều mổ ta làm cho thịt trên cánh tay ta cũng gần như không còn nữa.”

Một người xắn tay áo lên, lộ ra vẻ mặt sợ hãi.

Cánh tay của hắn ta đã bị mổ để lộ ra từng lỗ thủng nhỏ chảy đầy máu, máu tươi cứ thế đầm đìa chảy xuống.

“Nhưng sao ta lại không thấy đau vậy.”

“Ta rõ ràng đã quét dọn vệ sinh, sao tên hộ vệ kia còn đánh ta, vì sao chứ?”

Một nam tử khác cũng xắn tay áo của mình lên, cánh tay của hắn ta vậy mà cũng bị chặt đứt rồi.

Nhưng dường như họ đều không cảm nhận được đau đớn gì cả.

“Vì sao tay của ta đã đứt rồi mà ta vẫn không sao thế này?”

“Ta cũng vậy, ta đi giặt quần áo, trên bộ quần áo đó đều là vết máu, ta có lòng giặt sạch cho bộ quần áo trắng tinh, vậy mà phu nhân còn đánh ta, hu hu hu!”

Người vừa nói là một thiếu nữ mặt trái xoan.

Nàng ta để lộ ra bàn tay phải của mình, năm ngón tay đều đã bị đứt lìa.

Đồng tử của Tô An Lâm thoáng chốc co rụt lại.

Năm người, ba nam hai nữ, gần như mỗi người đều bị thương.

“Cũng may là ta có Trường Bì Tiên Kinh, nếu không cũng khó sống.”

Tô An Lâm lẩm nhẩm trong lòng.

“Huynh đài, sao ngươi lại chẳng hề gì?”

Nam tử bị chặt tay lúc lắc cánh tay đi tới.

“Ta hoàn thành nhiệm vụ rất tốt, đương nhiên sẽ không sao.”

Tô An Lâm nói.

“Không đúng nha, ta nhớ nhiệm vụ của ngươi và tên tiểu bạch kiểm kia là hầu hạ nữ nhân mặt nát đó mà, vậy tiểu bạch kiểm kia đâu rồi?”

Thiếu nữ mặt trái xoan kinh ngạc nói.

“Hắn ta à, đã chết rồi, phần đầu bị nữ nhân đó vặn xuống.”

Tô An Lâm cất giọng ung dung bình thản nói ra.

“Xì xì xì!”

Mọi người đều hít một hơi khí lạnh.

“Vậy sao ngươi vẫn còn sống sót?”

Mọi người đồng thanh lên tiếng.

“Hàng lớn thì sống tốt.”

Tô An Lâm khẽ nhún vai.

Ba người nam nhân may mắn còn sống đều vô thức lộ ra vẻ hâm mộ trên mặt.

“Huynh đài, ta tên Diệp Lượng, có chuyện gì mọi người có thể chiếu cố lẫn nhau.”

Nam tử vừa nãy cho gà ăn, cánh tay đã bị gà mổ thành những lỗ hổng đầy máu lúc này lên tiếng nói.

“Ta tên Tôn Hồng Diễm.”

Thiếu nữ mặt trái xoan ban nãy giặt quần áo đầy máu thành quần áo trắng tinh cũng lên tiếng.

Đám người cứ từng người một lên tiếng tự giới thiệu, rõ ràng, họ đều coi Tô An Lâm là người có thực lực rất mạnh.

“Ta tên Tô An Lâm.”

Tô An Lâm chỉ nói một câu ngắn gọn, hắn cũng không có ý muốn giấu họ giấu tên của mình.

“Xem ra, người may mắn sống sót chỉ còn lại mấy người chúng ta thôi.”

Tô An Lâm nói:

“Bây giờ ta nói trước nhé, mọi người đều đã bị thương, nhưng lại không cảm giác đau đớn, ta cho rằng đây cũng là một trong những quy tắc tại nơi này, thương thế có nặng đến mức nào cũng sẽ không cảm thấy đau đớn!”

“Tốt vậy sao?”

Một vài người tỏ ra ngạc nhiên.

Tô An Lâm lắc đầu:

“Điều này cũng không tốt đâu.”

“Sao lại nói vậy?”

Tôn Hồng Diễm lên tiếng hỏi.

“Khi không có cảm giác đau đớn, chúng ta đều sẽ không biết thương thế cụ thể của mình, có lẽ khi chúng ta mất máu quá nhiều mà cũng không biết, đến cuối cùng sẽ chết!”

Tô An Lâm cầm chày cán bột trong tay gõ vào lòng bàn tay, hắn nói tiếp:

“Mà một khi chúng ta chết đi, mọi người có biết có ý nghĩa gì không? âm vật ở nơi này sẽ bao vây chúng ta sau đó từng bước xâm chiếm chúng ta như tằm ăn lá vậy!”

Mọi người nhướng mày, trong lòng ai nấy nghĩ đến cũng phát sợ.

“Huynh đài nói rất có lý.”

“Xem ra chúng ta cần phải băng bó vết thương này một chút.”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

Mấy người họ liền rời khỏi đi bận việc của mình.

Thương thế của Diệp Lượng là nhẹ nhất, chỉ là trên cánh tay bị gà mổ tạo mà những lỗ hổng chảy máu mà thôi.

Hắn ta lấy ra dược hoàn từ trong ngực, bóp nát thành vụn phấn sau đó rải đều lên trên cánh tay của mình.

Thấy máu từ từ kết vảy lại, hắn ta mới thở phào một hơi.

Sau khi dùng một viên Bổ huyết đan, ánh mắt hắn ta trong lúc lơ đãng lại thấy chày cán bột trong tay Tô An Lâm.

“Huynh đài, cây chày cán bột kia ngươi từ đâu có được vậy?”

“Vừa nãy nhặt được.”

Tô An Lâm tùy tiện đáp lại một câu.

“Thoạt nhìn dường như nó không hề đơn giản.”

Nói xong, những người khác cũng chú ý đến cây chày cán bột của Tô An Lâm.

Bởi vì ở nơi này những vật khác đều tử khí trùng trùng, duy nhất chỉ có trên bề mặt chày cán bột này dường như có một luồng âm lực.

Người có thể đến được đây đều là nhân tài kiệt xuất của mỗi môn phái, họ vẫn có chút năng lực nhìn nhận này.

Đang lúc nói chuyện, nha hoàn mặt nát Đinh Lan đã đi vào.

Ánh mắt nàng ta nhìn vào Tô An Lâm thoáng mỉm cười, nhưng khi nhìn đến những người khác, vẻ mặt bỗng nhiên u ám hẳn đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...