Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 877: Chương 877: Ngắm Pháo Hoa

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Bên trên chày cán bột, âm khí dày đặc.

Rõ ràng thứ đồ này chắc hẳn trọng lượng rất nhẹ, nhưng khi cầm vào tay lại nặng trình trịch.

“Ta cảnh cáo ngươi, ngươi cầm thứ này đừng có làm xằng bậy, người ta sẽ sợ đó.”

Nha hoàn mặt nát cất giọng cảnh cáo.

y dô, còn dọa sợ cơ đấy.

Tô An Lâm hiểu được, tuy rằng nha hoàn mặt nát đã chết nhưng vẫn có trái tim của một nữ nhân.

Ngoài miệng thì nói không cần, nhưng cơ thể lại rất thành thật.

Hắn ngay lập tức vọt tới:

“Tiểu thư, ta bắt đầu đây.”

Phụt phụt!

Một canh giờ sau, nha hoàn mặt nát khí tức nồng đậm, âm khí trên người bất ổn, rung động ào ào.

“Ngươi rất lợi hại, ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi.”

Nha hoàn mặt nát cười mỉm vỗ vào lên vai Tô An Lâm.

Tô An Lâm chớp chớp mắt, quả nhiên nàng ta thích nhịp điệu thế này à.

“Ngươi trở về đi, cây chày cán bột này này ta thưởng cho ngươi đó, ngươi phải cất giữ cho cẩn thận nha.”

Bên tai hắn bỗng nhiên xuất hiện gợi ý của quy tắc: Nhận được chày cán bột của ác linh.

Thứ đồ này e rằng không đơn giản.

“Đa tạ tiểu thư.”

Tô An Lâm mỉm cười đắc chí lui ra bên ngoài, hắn đi đến đình viện trước đó, lúc này những người khác còn chưa trở lại, thế là Tô An lâm liền tiến vào phòng thu dọn một chút.

Dù sao thì tối đêm nay vẫn phải ngủ ở đây.

Vừa tiến vào phòng, Tô An Lâm chợt cau mày lại.

Nơi này là phòng ở đó sao? Quá dơ bẩn, quá hỗn loạn.

Trong cả cái phòng to như vậy mà cũng chỉ có một cái giường, trên mặt đất chỉ toàn là cỏ dại cùng với phân gà, thực sự ghê tởm vô cùng.

Chỉ có một cái giường đồng nghĩa với việc đêm nay chỉ có một người có thể ở trên giường.

“Đương nhiên là của ta rồi.”

Tô An Lâm lẩm bẩm trong miệng.

Hắn đi đến trong góc tường, chuyển một ít rơm rạ chất đống ở trên giường.

Sau khi thu dọn xong, hắn nhìn ra phía ngoài khẽ gật đầu.

“Có lẽ đã đến lúc có thể liên lạc với Cầm tiên tử rồi.”

Hắn đi ra ngoài, nhìn xung quanh không có người thì lấy ra pháo hoa tín hiệu.

“Vù!”

Bỗng nhiên, pháo hoa nở rộ trên bầu trời.

“Ngươi đang làm cái gì?”

Bất chợt, bên ngoài vang lên một giọng nói lạnh lùng.

Tô An Lâm nhìn ra hướng bên ngoài, chỉ thấy một nam tử mặc quần áo hộ vệ đang đi đến.

Ở phần cổ của nam tử này đã bị rạch một vết cắt lớn, quần áo trên người rách nát tả tơi, toàn thân tỏa ra âm khí dày đặc.

“Ta đang ngắm pháo hoa.”

Tô An Lâm nhìn âm vật này rồi nói.

“Pháo hoa không phải do ngươi bắn sao?”

“Không phải.”

“Hừ, ngươi đang lừa ta đấy à?”

“Lừa ngươi làm gì.”

“Ta hỏi ngươi, vừa nãy ngươi đã đi vào viện tử của Đinh Lan, ngươi đã làm gì?”

Nam tử lên tiếng hỏi.

Thì ra nha hoàn mặt nát kia tên là Đinh Lan à?

Tô An Lâm đang phân tích xem nam tử âm vật này hỏi câu này là có ý gì.

“Ta qua đó đương nhiên để làm việc.”

“Làm công việc gì?”

”Có phải ngươi muốn cướp nữ nhân của ta hay không?”

Thấy không hỏi được rõ ràng, nam tử liền xông tới, túm lấy vạt áo của Tô An Lâm.

“Dùng chày cán bột đánh hắn ta!”

Bỗng nhiên trước mặt xuất hiện gợi ý.

Tô An Lâm trong lòng khẽ động, hắn trực tiếp đập tới.

“Bịch!”

“Aaa…”

Nam tử đau đớn lùi ra sau.

“Ngươi...trên người ngươi sao lại có chày cán bột của Đinh Lan.”

Dường như hắn ta đã bị chày cán bột này khắc chế, liền quay đầu bỏ chạy, nhưng vừa mới chạy ra ngoài, một cái bạt tai tát thẳng vào mặt hắn ta.

“Bốp!”

Dĩ nhiên người tát chính là Đinh Lan.

“Từ Tú Quân, từ lúc nào mà đến lượt ngươi quản chuyện của ta hả?”

Đinh Lan lạnh lùng nói:

“Ngươi không hầu hạ cho ta được thì ta tìm người khác hầu hạ ta.”

Từ Tú Quân ôm mặt, sắc mặt vô cùng khó coi:

“Hừ, các ngươi đợi đó.”

Thấy hắn ta rời đi, lúc này Đinh Lan mới bay đến trước mặt Tô An Lâm:

“Hắn ta vẫn luôn theo đuổi ta, nhưng tiếc là không dùng được, hoàn toàn không dùng được.”

“Nhưng mà vừa nãy tuy rằng ngươi đã dùng chày cán bột của ta đánh hắn ta, có điều khi ta ở khoảng cách xa, sức mạnh của ta cũng sẽ suy yếu đi, đến lúc đó ngươi phải cẩn thận.”

Đinh Lan tỏ vẻ hài lòng vỗ lên vai Tô An Lâm:

“Biết vì sao ta lại nhắc nhở ngươi không?”

“Vì sao?

“Bởi vì ngươi rất hiểu chuyện, về sau khi ta gọi ngươi tới, ngươi hãy tới hầu hạ ta cho tốt, có biết chưa?”

Tô An Lâm còn có thể nói gì nữa chứ, đương nhiên là gật đầu.

“Nhưng mà pháo hoa vừa nãy là chuyện thế nào đấy?”

Ánh mắt Đinh Lan bỗng nhiên lạnh lẽo hẳn lên, nàng ta lên tiếng dò hỏi:

“Lúc ta thu dọn trong phòng thì phát hiện ra nó nên thuận tay bắn lên trời, hơn nữa trong quy củ ở nơi này cũng không nói là không thể bắn pháo hoa, có đúng không?”

Tô An Lâm trả lời khéo léo.

“Điều này cũng phải, thôi vậy, bỏ qua cho ngươi đó.”

Đinh Lan quay đầu rời đi.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...