Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 876: Chương 876: Muốn Ta Hầu Hạ Ư?
Sắc mặt Tô An Lâm cổ quái, mẹ nó, quỷ ở đây còn có đam mê này sao?
“Được rồi, lát nữa ngươi xao bóp cho ta trước đi, làm tốt, ta có thưởng.”
Nam tử da trắng liên tục gật đầu, đi theo nha hoàn mặt nát vào phòng.
Ầm!
Cánh cửa lớn đóng lại, bên trong truyền đến giọng nói của nha hoàn mặt nát:
“Người bên ngoài, cứ chờ đấy.”
Tô An Lâm chỉ có thể chờ đợi.
Sau đó hắn quan sát bốn phía, phát hiện bên cạnh có không ít quỷ nha hoàn và hạ nhân.
Ở chỗ xa hơn một chút lại có rất nhiều phòng ở rất xa hoa.
“Nơi này hẳn là có dáng vẻ thời thật lâu trước kia, chỉ là sau khi người tới nơi này đều đã chết, cho nên biến thành như vậy.”
Tô An Lâm suy đoán.
“Đúng vậy!”
Trường Bì Tiên kinh nhắc nhở.
“Ngươi có cách đối phó sao?”
“Mỗi âm hồn và quỷ vật ở chỗ này đều có quy tắc phải tuân theo, ta có thể giúp ngươi tìm kiếm quy tắc phá giải, nhưng không thể trực tiếp đối phó với chúng. Vì đó là điều mà cái quỷ vực này không cho phép!”
Sắc mặt Tô An Lâm tối sầm lại.
Nhất định phải tuân theo theo quy tắc sao, quả nhiên đúng như Cầm Tiên Tử nói, nơi này không thể tính toán theo lẽ thường.
Đúng lúc này, bên trong truyền đến tiếng kêu thảm thiết của nam tử da trắng.
“Sai rồi, ta sai rồi.”
“Đồ vô dụng, chẳng phải ngươi đã nói ngươi rất được sao, nghỉ ngơi một lát là có ý gì? Được là được, không được là không được, lại còn đòi nghỉ ngơi một lát? Dám gạt ta à?”
“Ta không cố ý đâu, ta lập tức, ta lập tức, chờ một lát, để ta tưởng tượng đã.”
“Ngươi cảm thấy ta không đủ đẹp sao?”
“Không phải, không phải, ta chính là...oẹ...”
“Ngươi dám nôn vào ta? Chết đi!”
“Ah!”
Tiếng kêu thảm thiết kéo suy nghĩ của Tô An Lâm trở về.
Ánh mắt hắn thất thần, lượng tin tức trong này rất lớn nha.
Kẽo kẹt!
Cánh cửa lớn mở ra, nha hoàn mặt nát kéo đầu nam tử da trắng, ném ra ngoài.
Ùng ục...
Cái đầu lăn xuống chân Tô An Lâm.
Nhìn bộ dáng hai mắt trợn lên của nam tử này, xem ra là chết không nhắm mắt rồi.
“Ta ghét nhất là người khác lừa gạt ta!”
“Rõ ràng là không được lại nói mình rất được, lừa đảo, đều là lừa đảo!”
Nha hoàn mặt nát gào thét.
Giọng nói của nàng giống như quỷ khóc sói gào, Tô An Lâm vô thức bịt lỗ tai lại.
“May mà còn có ngươi.”
Nha hoàn mặt nát cười tủm tỉm, vẫy tay với Tô An Lâm:
“Ngươi vào đi.”
Mẹ kiếp, muốn ta hầu hạ ư.
Tô An Lâm không nói gì, rất muốn cự tuyệt.
Nhưng trước mặt xuất hiện nhắc nhở.
“Đi vào đi.”
Tô An Lâm vẫn rất nghe theo Trường Bì Tiên Kinh.
Ít nhất là đã lâu như thế rồi, nó chưa từng lừa hắn.
Tô An Lâm đi vào.
Bên trong đều là vết máu, thân thể tan nát của nam tử vừa rồi chất đống ở một bên.
Cách bày trí trong phòng rất đơn giản.
Bàn trang điểm, bàn ghế, cuối cùng là một chiếc giường được nhuộm đỏ bằng máu tươi.
“Tiểu thư, không biết ngươi muốn ta làm gì?”
Tô An Lâm hỏi.
“Đương nhiên là hầu hạ ta.”
Nha hoàn mặt nát thần bí mỉm cười, nằm trên giường.
Tô An Lâm:
“...”
Không phải chứ, không phải chứ, muốn ta làm Ninh Thải Thần sao?
Thế nhưng, đối tượng của Ninh Thải Thần kia là Tiểu Thiến cơ.
Người ta có dung mạo xinh đẹp, ta đương nhiên cũng sẵn lòng.
Nhưng vị ác linh tiểu thư này, bức tôn vinh này của ngươi làm sao có thể để ta hạ thủ được?
Nhưng nha hoàn mặt nát rõ ràng là không tự hiểu lấy.
Nàng dịu dàng đong đưa hai chân mình, nói với Tô An Lâm:
“Ngươi phải nhẹ nhàng với người ta một chút nha.”
Chẳng lẽ ta thật sự phải nghe theo sao?
Đi tới thế giới này, lần đầu tiên lại phải bàn giao trên người âm vật.
Điều này không hợp thói thường rồi.
“Nàng thích lực mạnh.”
“Dùng khí lực lớn nhất.”
“Cái cây chày cán bột ở bên cạnh thoạt nhìn không tệ.”
“Ngươi cầm chày cán bột đó đi!”
Tô An Lâm bối rối.
Hắn không ngờ Trường Bì Tiên Kinh lại nhắc nhở như vậy.
Thế nhưng, nha hoàn mặt nát vừa mới nói là phải nhẹ nhàng với nàng một chút mà.
Trường Bì Tiên Kinh lại bảo ta dùng khí lực lớn nhất, hơn nữa còn dùng chày cán bột.
Ánh mắt hắn quét qua.
Cây chày cán bột trên mặt đất chắc to bằng cánh tay của hắn.
Chuyện này có khả thi không?
‘Ta nên tin ai?’
Tô An Lâm giày vò trong lòng.
Bỗng nhiên, hắn chú ý tới tình trạng chết bi thảm của nam tử da trắng trước đó.
Cả quần cũng không mặc.
Điều này chứng tỏ là người ta tự thể nghiệm.
Rất rõ ràng, phía sau không được, cho nên bị nha hoàn mặt nát ghét bỏ.
Điều này chứng tỏ, nha hoàn mặt nát thật sự thích lực mạnh.
‘Hiểu rồi, dùng chày cán bột.’
Tô An Lâm đi tới, nhặt cây chày cán bột trên mặt đất lên.
Nha hoàn mặt nát trên giường ngẩn người, sắc mặt lạnh lùng:
“Ngươi lấy đạo cụ làm cái gì?”
Trong nháy mắt cầm chày cán bột ở trong tay, trong lòng Tô An Lâm khẽ động.
Tại sao ở trên đó lại dính nước? Còn có mùi vị tươi mát của biển cả.
Giờ khắc này, Tô An Lâm hiểu ra.
Chẳng trách cây chày cán bột trong phòng bếp lại ở chỗ này nha, thì ra nha hoàn mặt nát đã trải nghiệm qua từ trước rồi.
Lần này đơn giản hơn nhiều rồi!