Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 871: Chương 871: Hình Phạt Trưởng Lão

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tương Húc Lâm xông lên, chỉ vào Tô An Lâm mắng. Trần trưởng lão khẽ vươn tay ngăn cản Tương Húc Lâm, nói:

"Những chuyện nhỏ nhặt này cứ để ta giải quyết."

Hắn nhìn về phía Tô An Lâm bằng ánh mắt sâu xa:

"Ta là Hình Phạt trưởng lão, chỉ bằng thân phận, ngươi nhất định phải đi với ta một chuyến."

"Thân phận? Nếu vậy, chẳng phải ngươi muốn bắt ai liền bắt người đó sao?"

"Đúng là như thế, dù ngươi không phục cũng không có cách nào."

"Ha ha, vậy nếu ta nói ngươi không bắt được ta thì sao?"

"Nực cười!"

Trần trưởng lão khẽ lắc đầu, thầm nghĩ Tô An Lâm này đúng là to gan. Lúc đầu hắn còn muốn tra án, nhưng bây giờ xem ra, không chỉ phải tra án mà còn phải cho Tô An Lâm một bài học.

Hắn đi thẳng tới chỗ Tô An Lâm:

"Hôm nay, ta nhất định phải bắt ngươi, để ngươi biết thế nào là tốt xấu."

Ngay lúc này, một bóng người áo trắng rơi xuống:

"Trần trưởng lão."

Thấy người tới, tất cả mọi người đều sợ hãi.

"Cầm Tiên Tử đến rồi!"

Người này chính là Cầm Tiên Tử vừa nhận được tin tức của Tô An Lâm. Nàng đeo khăn che mặt màu trắng, váy dài bồng bềnh, rơi xuống như trích tiên khiến người ta không rời được mắt. Vài người định lực yếu còn ngây ra như phỗng.

"Cầm Tiên Tử!"

Trong lòng Trần trưởng lão run lên, lập tức cung kính ân cần chào hỏi. Mặc dù hắn là trưởng lão, nhưng đối mặt với người có thân phận như tiên tử, hắn vẫn còn chưa thấm vào đâu.

Thấy Cầm Tiên Tử, trong lòng Tương Húc Lâm hơi hồi hộp, sao Cầm Tiên Tử lại tới đây?

Chẳng lẽ là...

Trong lòng hắn càng bất an, nhớ tới có đệ tử từng nói Tô An Lâm được Cầm Tiên Tử đưa vào đây. Cho nên tối hôm qua hắn mới phái Lâm Trường và Ngô Đông thăm dò Tô An Lâm.

Cầm Tiên Tử nói:

"Đi ngang qua nơi này, phát hiện ở đây nhốn nháo nên mới đến xem."

Nghe được câu trả lời này, Tương Húc Lâm thở dài một hơi. Hắn đã nói mà, đường đường là tiên tử, sao có thể ra mặt cho Đệ Ngũ Thành An được chứ. Bây giờ xem ra chỉ là trùng hợp đi ngang qua thôi.

Trần trưởng lão cũng trút được gánh nặng trong lòng, đi tới cung kính nói:

"Tiên tử, chuyện là như thế này..."

Hắn nói lại đầu đuôi mọi chuyện, cuối cùng nói với Tương Húc Lâm:

"Tương Húc Lâm, ngươi nói ngươi có nhân chứng, dẫn ra xem nào."

"Vâng."

Tương Húc Lâm nhìn một đệ tử bên cạnh:

"Ngươi nói đi."

Đệ tử này nuốt nước miếng, ánh mắt lơ đãng, bất an đi ra:

"Bái kiến...Bái kiến tiên tử."

Hắn còn chẳng có lá gan nhìn thẳng Cầm Tiên Tử.

Tô An Lâm đi thẳng tới, chỉ vào đệ tử kia, quát:

"Ngươi nói thấy ta giết người? Lâm Trường và Ngô Đông bị ta giết?"

Đệ tử này nào có thấy? Chẳng qua là nhận lệnh của Tương Húc Lâm đến vu oan mà thôi. Vốn dĩ hắn cho rằng Tô An Lâm sẽ rất dễ đối phó giống như những người khác, nhưng không ngờ lại hung ác đến thế.

Bây giờ ngay cả Cầm Tiên Tử cũng tới, nhỡ may bị lộ, vậy hắn sẽ xong đời! vu oan đồng môn chính là tội lớn.

"Khụ khụ, bảo ngươi nói thì ngươi cứ nói, nói lại chuyện lúc trước ngươi nói với ta cho Cầm Tiên Tử nghe."

Tương Húc Lâm nhắc nhở.

Đệ tử này liên tục gật đầu, hướng Cầm Tiên Tử nói:

"Tối hôm qua ta đi ngang qua chỗ ở của Đệ Ngũ Thành An, thấy Lâm Trường và Ngô Đông ở đó nói chuyện với Đệ Ngũ Thành An, sau đó lại cãi nhau, Đệ Ngũ Thành An bỗng nhiên ra tay, hai người còn chưa kịp phản ứng đã...đã bị đánh chết!"

Tương Húc Lâm chỉ vào Tô An Lâm nói:

"Đã nghe thấy chưa?"

"Ha ha ha, nghe được rồi, vậy ta hỏi ngươi, vì sao lúc đó ngươi không đi nói với các trưởng lão?"

"Ta sợ ngươi trả thù ta."

Tô An Lâm cười nhạo:

"Lý do này của ngươi không tốt lắm đi, ngươi đi báo án, đến lúc đó ta đã bị bắt rồi, làm sao mà trả thù ngươi được? Vậy ta lại hỏi ngươi, chỗ ta ở vắng vẻ như thế, sao ngươi lại đi ngang qua đó?"

"Cái này...Đúng rồi, là do...trời tối, ta không thấy rõ."

"Vậy lúc ấy ta dùng chiêu thức gì?"

Tô An Lâm lại hỏi.

Đệ tử này lập tức luống cuống, một lời nói dối cần dùng vô số lời nói dối để che giấu.

"Dùng, dùng kiếm!"

Tô An Lâm chỉ vào hắn, quát:

"Vũ khí của ta không phải kiếm!"

"Đúng rồi đúng rồi, tại trời tối nên ta không thấy rõ, ngươi dùng đao!"

"Ha ha, ngươi lại bịa!"

Tô An Lâm cười lạnh.

"Ta không bịa!"

Cầm Tiên Tử nhíu mày, nhìn đệ tử kia:

"Vũ khí mà Đệ Ngũ Thành An đang dùng bây giờ là rìu."

"Cái gì?"

Lần này, ngay cả Tương Húc Lâm cũng luống cuống. Rìu và đao trông rất khác nhau, đệ tử này nói như vậy, không phải là đoán mò sao?

"Chuyện này, chuyện này..."

Cầm Tiên Tử dùng ánh mắt nhìn người chết để nhìn hắn, bỗng nhiên quát:

"Lớn mật, lại dám vu oan đồng môn, ngươi có biết vu oan đồng môn là tội gì không? Phạt mười roi, phế công phu, trục xuất khỏi sư môn!"

"Bịch bịch!"

Dưới uy áp của Cầm Tiên Tử, đệ tử này không dám nói gì, vội quỳ xuống, run lẩy bẩy.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...