Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 867: Chương 867: Mối Quan Hệ

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Phải rồi, tỷ lệ đan dược đạt phẩm của ngươi hiện tại là bao nhiêu?”

Hoàng Hương tò mò hỏi.

“Đan dược của ta à, đại khái là trăm phần trăm đó, trước mắt chỉ là đan dược sơ cấp, bước kế tiếp ta cũng sẽ chuẩn bị luyện chế đan dược trung cấp.”

Tô An Lâm ngẫm nghĩ rồi nói.

Về điều này hắn cũng không hề khoác lác.

Cấp bậc Huyền nguyên luyện đan thuật của hắn cũng không thấp, hơn nữa cũng đã đạt đến Tiểu thành.

Cho nên để luyện chế đan dược sơ cấp là việc hắn nắm chắc trong tay.

Hoàng Hương cũng có thiên phú luyện đan, chẳng qua chỉ là thủ pháp luyện đan của người này không ra gì.

Suy cho cùng vẫn là do cấp bậc quá thấp!

Đêm khuya, một chi đội đang trên đường đi trở về tông môn.

Vừa đến tông môn, Tô An Lâm không đi cùng các nàng đi giao nhận nhiệm vụ, mà bảo Thu Diệp đi giúp hắn.

Hắn trở về phòng ở liền bắt đầu luyện đan, hắn lấy Huyền nguyên đỉnh ra, ném dược liệu vào, sau đó bắt đầu luyện chế đan dược dùng để chữa thương.

Sắp tới sẽ đi đến Cổ Đạo Thôn, hắn cần phải chuẩn bị thêm chút đan được.

Lúc này, bỗng có vài đạo khí tức tiến tới đây.

Tô An Lâm thoáng giật mình, những khí tức này dường như không phải là của Thu Diệp, chẳng lẽ là những đệ tử khác đi qua đây?

“Đùng đùng đùng!”

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên.

Tô An Lâm cau mày, chỉ có thể đi ra mở cửa.

Trước mặt hắn là hai nam đệ tử, dáng người họ đều rất cao, những người này trước đó dường như hắn từng gặp qua ở đâu đó, nhưng lại không chú ý tới.

“Nơi này là chỗ ở của Đệ Ngũ Thành An có đúng không?”

Người dẫn đầu chắp tay lên tiếng.

“Đúng vậy, các ngươi là…”

“À, ta tên Lâm Trường, ta là bạn của đệ đệ ngươi, Đệ Ngũ Thành Dương.”

“Có việc gì sao?”

“Nghe nói ngươi là đại ca của hắn, mà quan hệ của ta và Đệ Ngũ Thành Dương cũng không tệ, cho nên khi nghe nói ngươi tới đây ta liền sang đây xem xem ngươi có cần giúp đỡ gì không đó mà.”

Tô An Lâm thấy thái độ của hai người này cũng không tệ, trong lòng hắn cũng an tâm, hắn liền nói:

“Đa tạ hai vị, chỗ ta cũng rất tốt.”

“Vậy thì được rồi, vậy thì được rồi. Ngươi ở đây có gặp chuyện phiền toái nào không đó?”

“Cũng không có.”

Lâm Trường mỉm cười gật đầu:

“Phải rồi, nghe nói ngươi là người do Cầm tiên tử dẫn vào, không biết giữa ngươi và Cầm tiên tử là quan hệ thế nào?”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động.

Hai người này đột nhiên lại đến nghe ngóng chuyện của Cầm tiên tử, họ có mục đích gì chứ?

Ngẫm nghĩ một hồi, Tô An Lâm đã hiểu ra, hai người họ thế này là đang hoài nghi mối quan hệ giữa hắn và Cầm tiên tử rất tốt sao?

“Ta và Cầm tiên tử có thể có quan hệ gì chứ? Ta chỉ đơn giản là người làm việc cho Cầm tiên tử mà thôi.”

Lâm Trường nghe vậy, vẻ mặt rõ ràng có chút vi diệu, hắn ta nở nụ cười tươi, trong lòng thầm nghĩ, Nhị sư huynh bảo họ đến đây thăm dò thực hư tên Tô An Lâm, lúc này cũng đã thăm dò gần như đủ cả rồi.

Hắn ta đã nói mà, ngươi này sao có thể có quan hệ gì với Cầm tiên tử được chứ?

“Này, ngươi còn biết luyện đan à.”

Gã đệ tử bên cạnh liếc nhìn vào bên trong phòng hắn rồi nói.

“Biết một chút.”

Tô An Lâm gật đầu.

Lâm Trường rất thẳng thắn, nói thẳng vào vấn đề:

“Kiểu dáng chiếc đỉnh này cũng không tệ, Đệ Ngũ Thành An sư đệ, hay là ngươi ra giá bán nó cho ta đi.”

Tô An Lâm cau mày:

“Thật ngại quá, đồ của ta, ta sẽ không bán.”

“Đừng nói như vậy chứ, bán cho ta, ngươi cũng sẽ không chịu thiệt mà phải không?”

Giờ phút này, Lâm Trường cũng không giả vờ nữa.

Dù sao hắn ta cũng nhìn ra được, Tô An Lâm cũng không có quan hệ gì với Cầm tiên tử, cho nên hắn ta đương nhiên nghe theo lời của Nhị sư huynh, dạy dỗ tên này một chút.

“Không bán!”

Tô An Lâm chỉ nói hai chữ ngắn gọn.

Gã đệ tử bên cạnh liền tỏ ra bực dọc:

“Lâm Trường sư huynh có lòng tốt, còn bằng lòng ra giá mua lại, sao ngươi lại không hiểu chuyện như vậy hả?”

Lâm Trường trực tiếp đi thẳng vào trong phòng:

“Ta thấy đệ đệ của ngươi rất biết cách làm ngươi, ta tưởng rằng ngươi cũng sẽ hiểu chuyện, không ngờ, ngươi kém cỏi hơn đệ đệ mình rất nhiều.”

Lâm Trường hoàn toàn không ngờ tới Tô An Lâm sẽ đột nhiên ra tay, cho nên hắn ta không chút phòng bị.

Vừa đi vào, đầu tóc của hắn ta đã bị Tô An Lâm túm trong tay:

“Mấy người các ngươi thật sự tưởng rằng ta dễ bắt nạt sao?”

"Mấy người các ngươi thật sự cho rằng ta dễ bị bắt nạt lắm sao?"

Bây giờ Tô An Lâm đã có thể khẳng định hai người này bị sai sử tới đây, dù sao nếu không có lí do, hai người này sẽ không tới gây sự với hắn.

"A! Đau đau đau!"

Lâm Trường bị Tô An Lâm nắm chặt tóc khiến hắn vô cùng đau đớn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...