Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 866: Chương 866: Đan Dược

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Sư huynh, hắn là đệ tử mới tới, chưa được hiểu chuyện, vẫn mong sư huynh thứ lỗi.”

Gần đây đệ tử mới đến tông mông cũng chỉ có một người tên Đệ Ngũ Thành An.

Nghe nói là ở bên ngoài được Cầm tiên tử tán thưởng, cho nên mới tiến vào đây.

Đối với những đệ tử bình thường mà nói, có lẽ hắn rất lợi hại, nhưng đối với Tưởng Húc Lâm thì cũng chẳng là gì cả.

Ai mà chẳng được tán thưởng lúc đến đây chứ? Nhận được tán thưởng không có nghĩa là Cầm tiên tử sẽ là chỗ dựa vững chắc của ngươi!

Xem ra, người mà ba tên phế vật lần trước đến bảo hắn ta đối phó chính là người này.

Bây giờ xem ra tên Đệ Ngũ Thành An này đúng thật kiêu ngạo như vậy, ngay cả Nhị sư huynh là hắn ta mà hắn còn nói chuyện với cái giọng điệu này.

“Thì ra ngươi chính là Đệ Ngũ Thành An, chuyện giữa ta và Hoàng Hương, ngươi là cái thá gì mà cũng dám xen vào?”

Tô An Lâm nói thẳng:

“Thấy ngươi bắt nạt người khác, sao ta có thể không quản được chứ?”

Hoàng Hương và Thu Diệp đều sững sờ.

Lá gan của Tô An Lâm cũng thật lớn, lại còn dám đối đầu với Nhị sư huynh!

Tưởng Húc Lâm trừng mắt nhìn chằm chằm Tô An Lâm, bất chợt hắn ta bật cười:

“Hay, hay lắm, ta bắt nạt người khác! Được, ngươi có khí phách, Hoàng Hương, ngươi nói xem ta có bắt nạt ngươi không?”

Hoàng Hương nhìn về phía Tô An Lâm, vội vàng lắc đầu:

“Không có.”

“Có nghe chưa?”

Tô An Lâm làm bộ ngoáy tai rồi đáp lại:

“Không nghe thấy.”

“Ngươi!”

Tưởng Húc Lâm thật không ngờ tên Tô An Lâm này lại là một người không nói lý lẽ như vậy.

Hắn ta nhìn xung quanh, gật gù nói:

“Thôi vậy, ta không so đo với ngươi, Hoàng Hương, hôm nay ngươi bận việc của ngươi đi, trong vòng ba ngày luyện đan xong cho ta, thế nào?”

“Được.”

“Ta cũng không phải không trả tiền, ngươi bày ra cái dáng vẻ ta thiếu tiền của ngươi làm cái gì?”

Tưởng Húc Lâm cười nhạo một tiếng, sau đó quay đầu rời khỏi.

Sắc mặt Hoàng Hương khó coi vô cùng.

Tuy nói rằng Tưởng Húc Lâm sẽ trả tiền cho nàng ta, nhưng giá cả phải rẻ hơn một nửa so với giá ngoài thị trường.

Đây cũng là lý do vì sao nàng ta không thể nhiệt tình làm việc được.

“Đừng sợ, đan dược của hắn ta ngươi không cần phải luyện nữa đâu.”

Tô An Lâm nói thẳng ra.

“Haiz…”

Hoàng Hương lắc đầu thở dài.

Nàng ta không nói gì, vì nàng ta biết nếu như không luyện đan thì sẽ vô cùng phiền phức.

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Thu Diệp lên tiếng,

“Đi thôi.”

Hoàng Hương gật đầu nói.

Sau đó , ba người lại dẫn theo hai đệ tử khác tiến vào một chỗ đầm lầy bên trong một mảnh núi rừng.

Vốn dĩ dự định đến chiều sẽ làm xong, nhưng nơi này thực sự quá bất tiện, vậy nên họ bận rộn cho đến đêm khuya.

Nhờ có sự giúp sức của Tô An Lâm, dưới những thao tác của hắn, đám Hấp huyết trùng thương vong nặng nề.

Không còn Hấp huyết trùng quấy nhiễu, đám người họ chỉ cần hái dược liệu là được.

Dược liệu ở nơi này là một loại nấm sinh trưởng ở bên rìa của đầm lầy, có thể luyện thành Bổ huyết đan dược.

Đan dược này có tác dụng chữa thương, lượng dùng rất lớn.

Trong quá trình làm việc, Tô An Lâm mới biết, cô nàng Hoàng Hương này đã luyện đan được ba năm rồi, nàng ta cũng coi như đã là cấp bậc lão sư phụ.

“Nói ra thì ta cũng thích luyện đan, có thời gian có thể giao lưu với nhau một chút.”

Tô An Lâm cất lời.

“Ngươi cũng luyện đan?”

Hoàng Hương rất ngạc nhiên.

“Đúng vậy, không được sao?”

“Ta có chút khó tin, thực lực của Luyện đan sư bình thường sẽ không cao, vì hơn phân nửa tinh lực đã đổ vào việc luyện đan rồi.”

Hoàng Hương nói xong thì nở nụ cười:

“Có lẽ ngươi là thiên tài rồi.”

“À đúng rồi, ngươi có biết thủ pháp luyện đan nào cao thâm một chút hay không, ta muốn xem qua một chút?”

Tô An Lâm hỏi thăm.

Hoàng Hương ngẫm nghĩ rồi lại nói:

“Trong tông môn có bản ghi chép thuật luyện đan, ngươi có thể đi xem thử, nhưng muốn đến đó cần phải có điểm cống hiến.”

“Ồ?”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, ngầm ghi nhớ điều này lại, nói với Hoàng Hương:

“Ta biết rồi, đa tạ.”

“Không có gì, lúc trước ta cũng đã tốn rất nhiều điểm cống hiến đi học hỏi, sau đó cứ từng bước một nâng cao thủ pháp, hiện tại tuy rằng ta chỉ luyện đan dược sơ cấp, nhưng tỷ lệ đan dược đạt phẩm cũng đã trên 80%.”

Đan dược được phân chia thành bốn đẳng cấp: sơ cấp, trung cấp, cao cấp và cực phẩm.

Nếu chỉ biết luyện chế đan dược thôi vẫn chưa đủ, trong đó còn có tỷ lệ đan dược đạt phẩm, chẳng hạn như, một viên đan dược cần có một phần dược liệu.

Vậy thì khi đó có thể luyện chế thành công, đồng nghĩa với việc cũng sẽ có khả năng thất bại.

Bình thường thì cứ mười phần dược liệu có thể thành công bảy tám phần là tỷ lệ đạt phẩm đã rất cao rồi.

Cho nên hiện tại Hoàng Hương đã bắt đầu xuất phát hướng tới đan dược trung cấp.

Tô An Lâm gật đầu, ghi nhớ những điều Hoàng Hương đã nói với hắn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...