Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 865: Chương 865: Cùng Đi
Mỗi ngày Thu Diệp đều đi theo Hoàng Hương và ba nữ đệ tử khác ra ngoài hái thuốc, thu dọn dược điền, bận tối tăm mặt mày.
Nàng ta làm những việc này cũng không phải làm không công mà đều có thể kiếm được thu nhập.
Thu nhập của nàng ta chính là điểm cống hiến của tông môn.
Chỉ mới năm ngày ngắn ngủi, nghe đâu Thu Diệp đã kiếm được ba trăm điểm cống hiến.
Điểm cống hiến sẽ có thể đổi lấy công pháp, đan dược và những dược liệu trong tông môn.
…
Tô An Lâm sau khi xử lý một số chuyện xong xuôi thì đang suy ngẫm xem nên đi đâu để kiếm chút điểm cống hiến.
Sáng sớm ngày hôm nay, nghe nói Thu Diêp muốn cùng đám người Hoàng Hương đi đến chỗ đầm lầy để hái thuốc.
Nơi đó có rất nhiều Hấp huyết trùng, Tô An Lâm liền thấy hứng thú hẳn lên.
Hấp huyết trùng nhiều thì điểm kinh nghiệm cũng sẽ nhiều, đương nhiên hắn phải đi cùng rồi.
“Cùng đi, cùng đi.”
Tô An Lâm nói.
Nghe thấy Tô An Lâm cũng muốn đi, Thu Diệp đương nhiên rất vui vẻ.
Mấy ngày nay, Tô An Lâm vẫn luôn ở trong nhà tu luyện, nàng ta còn đang lo lắng Tô An Lâm có ngột ngạt phiền muộn hay không đây.
“Vậy thì cùng đi thôi, Hoàng Hương sư tỷ nếu như biết ngài cũng đi, nhất định sẽ rất vui mừng đó.”
“Ồ? Vậy sao, chứ không sợ ta chia điểm cống hiến của nàng ta sao?”
Tô An Lâm cười nói.
“Hoàng Hương sư tỷ cũng không có nhỏ mọn như vậy đâu, hơn nữa, lần này hái thuốc càng nhiều càng tốt, mà bên trong đầm lầy có rất nhiều Hấp huyết trùng, nếu như có đại nhân giúp đỡ, mọi người sẽ không sợ Hấp huyết trùng nữa.”
Thu Diệp đương nhiên biết được biện pháp của Tô An Lâm.
Hắn không cần phải đi xuống trong đầm lầy, chỉ cần cách một khoảng không là có thể trực tiếp bóp chết đám Hấp huyết trùng kia rồi.
Hai người vừa nói vừa đi về hướng nơi ở của Hoàng Hương.
Lúc này Hoàng Hương đang ở trong nhà thu dọn đồ đạc.
Mấy ngày nay, buổi sáng nàng ta luyện đan cho Nhị sư huynh, buổi chiều mới ra ngoài làm một vài nhiệm vụ.
Cuộc sống tuy rằng có hơi cực nhọc, nhưng mấy ngày nay làm nhiệm vụ cũng rất suôn sẻ.
Chỉ vài ngày ngắn ngủi mà nàng ta đã kiếm được gần 500 điểm cống hiến.
Hơn nữa bản lĩnh luyện đan của nàng ta cũng nâng cao hơn rất nhiều, ý niệm càng thông suốt hơn.
Ngày hôm nay, Hoàng Hương lại muốn đi ra ngoài hái thuốc.
Lần này đến một chỗ đầm lầy, nếu như tính toán thì hôm nay ít nhất nàng ta sẽ có thể kiếm được 200 điểm cống hiến.
“Chỉ cần gom góp đủ 1000 điểm, ta sẽ có thể đổi được một cái lò luyện đan tốt hơn một chút.”
Hoàng Hương rất mong chờ.
Nhưng đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân,
“Chắc là Thu Diệp đến rồi đây.”
Hoàng Hương mở cửa đi ra.
Nhưng đập vào mắt nàng ta không phải là Thu Diệp, mà là Nhị sư huynh Tưởng Húc Lâm.
“Sư muội!”
Tưởng Húc Lâm cau mày nhìn Hoàng Hương túi lớn túi nhỏ đi ra ngoài, rõ ràng là đang chuẩn bị ra ngoài làm nhiệm vụ.
Nữ nhân này lại dám không luyện đan cho hắn ta!
“Sư huynh, ngươi đến đấy à.”
“Không phải ngươi đã đồng ý với ta, hai ngày này luyện đan xong cho ta hay sao, làm sao vậy? Sao không luyện đan?”
Tưởng Húc Lâm cất giọng lạnh lùng:
“Không phải ngươi không coi trọng việc của ta đó chứ?”
“Không có, không có, chỉ là ta có nhiệm vụ trên người, ta định buổi chiều về sẽ luyện đan cho ngươi.”
“Nói như vậy là ngươi không quan tâm đến việc của ta rồi?”
Tưởng Húc Lâm cau mày lại.
“Ta không có ý đó.”
“Hừ, ta thấy ngươi càng ngày càng không hiểu chuyện, uổng công ta quan tâm ngươi như vậy, ngươi đối đãi với ta thế này sao?”
Tưởng Húc Lâm liên tục tạo áp lực.
Gần đây tâm trạng của hắn ta rất tệ, tốc độ luyện đan của Hoàng Hương lại chậm chạp làm cho tu vi của hắn ta không được phát triển thuận lợi.
Hắn ta cho rằng, ý niệm không thông suốt là do nguyên nhân như vậy.
“Đừng nói nhảm nữa, hôm nay không được ra ngoài, ở lại luyện đan cho ta.”
Tưởng Húc Lâm nói.
Hoàng Hương cau mày:
“Nhưng ta đã hẹn với người ta xong xuôi cả rồi.”
Nhiệm vụ lần này giá cả cao, quan trọng là không có gì nguy hiểm, còn thứ Hấp huyết trùng kia, tuy rằng có vẻ ghê tởm những sức sát thương cũng không lớn.
“Thế nào, không nghe lời sao?”
“Không có!”
“Bọn ta đã hẹn là sẽ đi rồi, Nhị sư huynh không cần phải làm khó như vậy đâu nhỉ?”
Đúng vào lúc này, một giọng nói vang lên.
Tưởng Húc Lâm quay đầu nhìn sang thì phát hiện không quen biết, chỉ là có chút quen mặt.
“Người mới tới?”
Tưởng Húc Lâm cau mày.
Người vừa tới chính là Tô An Lâm và Thu Diệp.
Cuộc trò chuyện vừa rồi hai người họ đều nghe rõ cả,
Vốn dĩ Tô An Lâm cũng không muốn quan tâm tới, nhưng tên Tưởng Húc Lâm này ỷ mạnh làm khó người khác, người ta đã có chuyện của mình, đồng ý luyện đan giúp cho ngươi đã là tốt lắm rồi.
Ngươi thì hay, lại còn bảo người ta đừng làm chuyện của người ta nữa.
Đúng là vô lý mà.
Tên này rốt cuộc tự tin đến mức nào vậy chứ.