Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 864: Chương 864: Ba Tên Phế Vật

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Mà ở bên kia, ba tên đệ tử bị đánh trước đó vội đi đến bên chỗ Nhị sư huynh Tưởng Húc Lâm.

Tưởng Húc Lâm đang luyện công, hôm nay hắn ta luyện công không được suôn sẻ, cứ mãi không tiến nhập vào trạng thái được, cho nên có chút phiền muộn.

Một lúc sau, Tưởng Húc Lâm thầm mắng một câu.

“Chắc chắn là do Hoàng Hương chưa luyện dược xong cho ta đây mà, ả phế vật này, bảo nàng ta luyện đan, vậy mà nàng ta lại chạy đi đón tiếp người mới đến, nàng ta tưởng rằng mình là Tam sư tỷ thì có thể coi thường ta sao?”

“Đùng đùng đùng!”

Bất chợt bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

“Ai?”

“Nhị sư huynh, là bọn ta.”

“Vào đi.”

Tưởng Húc Lâm nói một cách thiếu kiên nhẫn, hắn ta đương nhiên biết được người ở bên ngoài là ai.

Ba tên tay sai gần đây đi theo hắn ta, à không, thậm chí họ cũng không được coi là tay sai, đơn thuần chỉ là góp thêm một nhân số để mỗi tháng mang đến cho hắn ta chút lợi lộc mà thôi.

“Nhị sư huynh.”

Ba người đi vào phòng, ngay sau đó liền kể lại một lượt chuyện Tô An Lâm đánh họ cho hắn ta nghe.

Đương nhiên họ sẽ không nói đến chuyện mình muốn ức hiếp Thu Diệp, mà chỉ đơn giản nói rằng Tô An Lâm rất to gan dám đánh họ, còn nói rằng Nhị sư huynh dù có mặt ở đó cũng chẳng có ích gì!

Tưởng Húc Lâm cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên hắn ta sẽ không dễ dàng nổi giận bởi những lời họ nói.

“Bốp bốp bốp!”

Ba luồng gió hất văng họ đi, ba người họ bị đánh bay ra ngoài.

“Nhị sư huynh, ngươi...ngươi đánh bọn ta làm gì?”

“Ba tên phế vật, chỉ có một người mới tới mà thôi, ta có thân phận thế nào mà lại đi ra mặt cho đám phế vật các ngươi?”

“Ba tên phế vật, chỉ có một người mới tới mà thôi, ta có thân phận thế nào mà lại đi ra mặt cho đám phế vật các ngươi?”

Ba gã đệ tử đều sững sờ, tình huống thế này không giống như những gì họ nghĩ.

Nhị sư huynh sĩ diện có tiếng, trước đây từng ra mặt cho thủ hạ của mình.

Họ nghĩ rằng, nếu như mình thêm mắm dặm muối kể lại cho Nhị sư huynh nghe thì chắc chắn Nhị sư huynh sẽ cho người mới kia biết được tốt xấu.

Không ngờ, Nhị sư huynh hoàn toàn không muốn để tâm tới, lúc này còn tỏ ra khó chịu.

“Mau cút xéo cho ta, đừng làm phiền ta.”

“Dạ dạ!”

Chuyện đến nước này, ba người họ cũng không dám nói thêm gì nữa, vội vã quay đầu rời đi.

Tưởng Húc Lâm hừ lạnh một tiếng, thầm nghĩ ba tên này còn muốn tay không bắt sói đấy à.

Bản thân họ chịu thiệt ở chỗ người ta, còn muốn hắn ta ra mặt cho sao?

Xin hỏi, các ngươi là con trai ta chắc?

Ngay cả tiểu đệ còn chẳng là cái thá gì, các ngươi cũng xứng sao?

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm chuẩn bị tinh thần làm một việc lớn.

Hôm qua hắn đã đánh ba tên sư huynh kia, hôm nay chắc chắn họ sẽ đến tìm hắn gây phiền toái rồi đây.

Hắn của bây giờ không sợ trời không sợ đất, nguyên nhân rất đơn giản, giờ hắn đã có Cầm tiên tử chống lưng cho.

Nhưng có vẻ Tô An Lâm phải thất vọng rồi, ba tên sư huynh đó thực sự có tới, nhưng mà xách theo giỏ trái cây đi tới.

Người thì xách giỏ trái cây, người thì xách thịt khô, người thì xách theo cá và thức ăn đã được làm sẵn, ba người cười hề hề đi lại gần.

“Đại nhân, ba người kia là thế nào vậy chứ?”

Thu Diệp bưng bát cháo, tò mò quan sát họ.

Tô An Lâm cũng không biết, chỉ nói:

“Đợi lát nữa xem xem họ muốn thế nào.”

Ngay sau đó, ba người cười cười đi tới.

“Các ngươi như thế này là có ý gì?”

Tô An Lâm nhìn ba người đặt ba phần quà dưới đất,

“Ách, tối hôm qua là do bọn ta không đúng, chút thịt khô này cho ngươi.”

“Đây là chỗ cá ta bắt được mấy ngày nay, ngươi đừng khách sáo.”

“Đây là trái cây ta vừa mới hái, tươi giòn thơm mát lại còn ngọt nữa, ta tặng cho các ngươi.”

Thì ra là đến để xin lỗi, Tô An Lâm cũng không khách sáo, gật đầu nói:

“Vậy ta không khách sáo nhé, nhưng mà hôm qua ta có đánh các ngươi, các ngươi không sao chứ?”

“Không sao không sao.”

“Không muốn báo cáo lên trưởng lão sao?”

Tô An Lâm hỏi.

“Không đâu, không đâu.”

Ba người họ rất sợ sẽ chọc cho Tô An Lâm mất hứng nên liền vội vàng lắc đầu.

Trên thực tế tuy rằng tông môn có rất nhiều quy củ, nhưng cũng không hiệu nghiệm đến như vậy.

Suy cho cùng, có người che chở thì quy củ mới có tác dụng, nếu không có người che chở thì có nói gì cũng không còn ý nghĩa.

“Vậy được rồi, về sau nước sông không phạm nước giếng, nếu như còn có lần sau ta sẽ không dễ dàng bỏ qua như thế đâu.”

Tô An Lâm ung dung lên tiếng.

Những ngày tiếp theo đây, Tô An Lâm chuẩn bị tiến về Cổ Đạo Thôn.

Còn về Thu Diệp, nàng ta ở nơi này cũng đã kết giao được vài người bạn tốt, đây đều là người Hoàng Hương giới thiệu đến cho nàng ta.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...