Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 863: Chương 863: Thật Vô Lý Mà
“Thực chất ta có mang theo, nhưng là mang đến cho Thu Diệp thôi.”
Cầm tiên tử đưa tay ra, bên trong giới chỉ trên tay xuất hiện một túi vải:
“Trong đấy có một ít bánh ngọt, ta mang cho Thu Diệp ngươi đó.”
Nói xong, vẻ mặt khiêu khích nhìn về phía Tô An Lâm, tức là không cho ngươi đó, cho ngươi tức chết.
Thu Diệp hoảng hồn:
“Đa tạ Cầm tiên tử.”
“Đã muộn thế này rồi sao các ngươi ở trong phòng? Làm cái gì thế?”
Cầm tiên tử lên tiếng hỏi.
Tô An Lâm vội lên tiếng cáo trạng:
“Cầm tiền tử, ban nãy có người muốn ức hiếp Thu Diệp!”
Sau đó Tô An Lâm còn thêm mắm dặm muối kể lại câu chuyện một lượt cho Cầm tiên tử nghe, cuối cùng còn nói thêm:
“Mọi chuyện là như vậy, Cầm tiên tử, người ở nơi đây không thân thiện chút nào cả, thấy bọn ta mới tới liền muốn bắt nạt bọn ta, nếu như không phải ta có chút thực lực, tối hôm nay chẳng phải Thu Diệp đã bị người khác sàm sỡ rồi hay sao?”
Vẻ mặt Cầm tiên tử trầm xuống. Nàng vẫn luôn dốc lòng bế quan tu luyện, chưa từng hỏi đến những chuyện bên dưới, có một số chuyện đều sẽ giao cho chúng sư đệ sư muội quản lý.
Không ngờ, ở nơi này của nàng sẽ xảy ra chuyện như vậy.
“Thật vô lý mà!”
Cầm tiên tử quát lên.
“Tiên tử đại nhân, ta không sao cả.”
Thu Diệp vội nói.
“Không, chuyện này ta sẽ quản.”
Tô An Lâm nói:
“Tông môn có quy định, người xảy ra ẩu đả, dù đúng hay sai miễn là có đánh nhau đều phải bị phạt, vậy ta có bị phạt hay không?”
“Có ta ở đây, ngươi sợ cái gì?”
Cầm tiên tử thản nhiên lên tiếng.
Hai mắt Tô An Lâm sáng ngời, đây chính là cảm giác có chỗ dựa đây sao?
“Đa tạ Cầm tiên tử, nhưng ta cho rằng Cầm tiên tử không cần lập tức ra tay đâu.”
Tô An Lâm đưa ra đề nghị.
“Vì sao?”
“Chẳng lẽ Cầm tiên tử không muốn biết, sau lưng những người đó có ai chống lưng hay sao?”
Tô An Lâm bật cười, nói tiếp:
“Những người này nếu như kiêu ngạo hống hách như vậy, còn dám bắt nạt người mới, chắc chắc là họ có người chống lưng!”
Cầm tiên tử do dự một lát, sau đó khẽ gật đầu:
“Chuyện này giao cho ngươi vậy.”
“Tuân mệnh!”
“Vậy ta đi đây.”
Cầm tiên tử quay đầu rời đi.
Tô An Lâm liền đuổi theo sau.
“Còn có việc gì?”
“Cầm tiên tử, có việc này ta cảm thấy rất tò mò, tại sao lúc ngài tiến gần đến chỗ này mà ta lại không cảm giác ra được?”
Tô An Lâm tỏ ra quái gở:
“Thật không dám giấu diếm, ta tu luyện Khí cảm thuật, có thể cảm ứng được một chút khoảng cách.”
“Ha ha, ngươi có thể tu luyện Khí cảm thuật thì ta không thể tu luyện Ẩn tàng thuật dược sao?”
Thì ra là như vậy.
Tô An Lâm chợt bừng tỉnh, thảo nào đã mấy lần hắn không phát hiện ra Cầm tiên tử đến gần, thì ra là như vậy.
Thất sách rồi!
“Ta biết rồi, cảm tạ Cầm tiên tử đã đến thăm hỏi ta và Thu Diệp.”
Tô An Lâm thành khẩn nói ra.
Cầm tiên tử lại cất giọng nhàn nhạt:
“Chỉ là đi ngang qua mà thôi! Đi đây.”
Nàng vung tay lên bay hỏi nơi này.
“Cầm tiên tử thật đúng là khẩu thị tâm phi, rõ ràng là đến thăm chúng ta mà.”
Thu Diệp mỉm cười đi tới nói.
“Đúng vậy, ngoài miệng thì nói không cần, nhưng thân thể lại rất thành thật.”
Tô An Lâm nói.
Thu Diệp: “…”
Nàng ta luôn cảm thấy câu nói này của đại nhân có gì đó là lạ.
“Đại nhân, ngài cầm lấy chỗ bánh ngọt này đi.”
Thu Diệp cất lời.
“Ngươi ăn đi, Cầm tiên tử cho ngươi mà.”
“Không không, ta không thể ăn, vừa nãy Cầm tiên tử nói như vậy đơn thuần chỉ là muốn chọc tức ngài thôi.”
“Ta không thích ăn vặt. Ngươi đi ngủ sớm chút đi.”
Tô An Lâm khẽ vỗ lên bả vai của Thu Diệp.
Nhưng bỗng nhiên hắn cảm giác bên trong nàng ta có vẻ trống trải thế nào đó.
“Sao ngươi không mặc gì ở bên trong thế?”
Tô An Lâm sờ vào thấy bên trong không có lớp quần áo nào thì liền hỏi theo bản năng.
Thu Diệp đỏ mặt:
“Vừa nãy...vừa nãy muốn đi tắm.”
“Ách...thật xin lỗi.”
“Ta đi nghỉ ngơi trước đây.”
Thu Diệp ngại ngùng vội chạy đi.
Vào ban đêm, Tô An Lâm lấy ra một chiếc giới chỉ bằng ngọc màu xanh.
Đây chính là Trường sinh giới chỉ mà hắn đã nhận được ở trên đảo thần bí lúc hắn vẫn còn là Bang chủ của Sơn Hải Bang.
Thứ này chính là Thánh khí! Cần phải tu luyện linh lực thì mới có thể mở nó ra để giành được bí mật trường sinh bên trong.
“Phù…”
Tô An Lâm thở ra một hơi:
“Cuối cùng cũng tiến vào Thanh Điền Phái rồi.”
“Tiếp theo đây nhất định phải nghĩ cách tu luyện ra linh khí, nhưng mà…”
Tô An Lâm khẽ cau mày lại.
Trước đây khi hắn giao chiến với cao thủ Khí cảm cảnh, họ cũng không có sức mạnh linh khí.
Điều này chứng tỏ cái gì? Chứng tỏ đối phương cũng không có linh khí, phải vượt qua vùng đất man hoang tu luyện tiên thuật thì mới có thể có sức mạnh linh khí.
“Nhiệm vụ thì nặng mà đường đi thì lại xa.”
Cất chiếc giới chỉ ngọc kia đi, Tô An Lâm lặng lẽ tu luyện Hàn minh công.