Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 862: Chương 862: Cổ Đạo Thôn
Tô An Lâm hừ lạnh một tiếng rồi nói:
“Nhị sư huynh thì sao, dù hắn ta ở đây ta cũng đánh hệt như vậy!”
“Bốp!”
Tô An Lâm trở tay tát một cái.
Cái tát từ tam đao khí kình hóa thành đập thẳng vào trên mặt ba người họ.
“Phụt!”
Ba người họ phun ra máu tươi, người nào cũng bị đánh bay ra ngoài, trong mắt họ còn thoáng vẻ sợ hãi:
“Ngươi…ngươi lại dám đánh ta!”
“Đánh các ngươi đó thì thế nào!”
Tô An Lâm trở tay tát thêm một cái nữa.
“Cút xéo ngay lập tức cho ta, nếu không sẽ thưởng cho các ngươi thêm hai bạt tai nữa.”
Cái tát này của hắn không hề nhẹ chút nào, đánh đến mức khiến ba người họ chảy máu miệng.
Họ cũng không dám ở lại đây thêm nữa, ai nấy đều trừng ánh mắt hung tàn liếc nhìn Tô An Lâm, sau đó vội rời đi.
Mặc dù đánh người rất hả giận, nhưng trên mặt Thu Diệp sầu lo vô cùng.
“Đại nhân, đều do ta không tốt, nếu không phải do ta thì cũng không khiến ngài rước lấy phiền phức như vậy.”
Thu Diệp khóc thút thít nói ra, vành mắt cũng đỏ hoe.
Tô An Lâm lên tiếng an ủi:
“Không phải do ngươi, dù không có ngươi, những tên xấu xa đó cũng sẽ tìm cách gây phiền toái cho ta.”
“Nhưng dù có nói thế nào cũng do ta mà ra, hơn nữa nếu như báo cáo lên trên sẽ rất phiền phức.”
Thu Diệp dường như nhớ đến gì đó, vội đi vào phòng:
“Đại nhân, mời ngài theo ta vào phòng.”
Nàng vừa đi vào phòng đã lấy nội y và áo yếm trên giường nhét xuống bên dưới tấm đệm.
Sau đó vẻ mặt đỏ bừng đi lấy ra quyển thư tịch có viết rõ chế độ quy củ ra xem.
Nàng lật đến trang mười ba, rồi nói:
“Đại nhân ngài xem, bên trên đây có viết rõ ràng, bổn môn nghiêm cấm đệ tử tranh đấu, nếu như có người vi phạm quy củ, sẽ bị phạt một roi! Nếu như đánh nhau đến mức gây thương tích, phạt ba roi, phạt hai ngàn kim phiếu. Nếu như đánh nhau khiến người ta trọng thương phạt mười roi,…”
Quy củ nhiều vô số kể, bên trên cũng nói rõ rất nhiều trường hợp trong quy củ.
Chữ trên thư tịch chi chít, Tô An Lâm nhìn qua cũng thấy nhức đầu.
Tổng kết lại chính là, nơi này không cho phép đánh nhau. Nếu như đánh nhau thì sẽ bị phạt roi, còn phải phạt kim phiếu.
Điều quan trọng là, việc đánh nhau này dù ngươi đúng hay sai, chỉ cần có tham gia đánh nhau đều sẽ bị phạt! Trừ khi là hẹn đấu đơn lẻ một một.
Sắc mặt Tô An Lâm cũng trở nên cổ quái:
“Nói như vậy có nghĩa là, nếu như họ báo cáo lên trưởng lão, thì chắc chắn ta sẽ bị trừng phạt sao?”
“Đúng vậy!”
Thu Diệp gật đầu một cách bất lực.
“Haiz, phạt thì phạt thôi!”
Tuy rằng ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng Tô An Lâm đã dự định đi tìm Cầm tiên tử nói về việc này.
Suy cho cùng, nếu như hắn bị phạt mà bị thương thì sẽ không thể đi đến Cổ Đạo Thôn được.
Loại trừng phạt như thế này sẽ không cho phép ngươi vận dụng công pháp phòng ngự, cho nên quả thật đã có rất nhiều người bị thương.
Thu Diệp vội nói:
“Hay là để ta đi nói một tiếng với Cầm tiên tử.”
“Để ta đi nói cho, ngươi đi chưa chắc đã được.”
“Cầm tiên tử đối đãi với ta rất tốt mà.”
“Nàng đối đãi với ta còn tốt hơn.”
Tô An Lâm nói một cách tự tin.
Sắc mặt Thu Diệp bỗng trở nên cổ quái:
“Đại nhân, ta biết tính tình ngài rất tốt, nhưng ngài cũng đừng tự tin quá mức vậy chứ?”
Không thể trách Thu Diệp có suy nghĩ như vậy được.
Nàng ta không biết giá trị của Tô An Lâm trong suy nghĩ của Cầm tiên tử cho nên nàng ta mới cho rằng Cầm tiên tử đối tốt với nàng ta.
“Ha ha, ngươi còn không tin à, vậy ta nói cho ngươi biết, Cầm tiên tử còn không nỡ đánh ta, ngươi nhìn xem, ta đã phạm phải một vài sai sót, nhưng Cầm tiên tử có từng đối phó ta sao?”
“Đúng là không có.”
“Cho nên á.”
“Xem ra ngươi thực sự thiếu đòn!”
Âm thanh lạnh lẽo bất chợt vang đến.
Tô An Lâm giật mình trong lòng:
“Tiên tử!”
“Tiên tử đại nhân!”
Thu Diệp giật mình, vội quay đầu lại.
Nàng ta không thể nào ngờ tới được Cầm tiên tử sẽ đột nhiên xuất hiện ở đây.
“Khụ khụ, tiên tử, muộn thế này rồi sao ngài còn tới đây vậy? Có phải là tới đưa đồ ăn cho ta hay không?”
Tô An Lâm hỏi.
Đưa đồ ăn…
Thu Diệp thè lưỡi, đại nhân càng ngày càng to gan rồi, người như Cầm tiên tử sao có thể đến đưa đồ ăn chứ.
Cầm tiên tử trán nổi gân xanh, nếu như không phải Tô An Lâm cần đi cùng nàng đến Cổ Đạo Thôn, thì ngay lúc này đây nàng thật sự muốn tát hắn một bạt tai.
Sau đó để cho Tô An Lâm tự soi xét bản thân mình lại xem nàng có dám đánh hắn hay không!
“Ta có thể đưa đồ ăn gì đây?”
Cầm tiên tử nhướng mày hỏi.
“Ồ, không đưa đồ ăn à, ta còn đang ngẫm nghĩ bọn ta vừa mới chuyển đến đây, ngài qua đây thăm hỏi chắc chắn sẽ mang gì đó tới.”
Tô An Lâm bày ra vẻ mặt thất vọng.
Cầm tiên tử lại càng bất lực hơn, vì sao trong câu nói này nàng lại cảm thấy như thể nàng không hiểu lễ nghi vậy chứ.
“Tiên tử đại nhân, đại nhân nhà ta nói đùa với ngài thôi.”
Thu Diệp lè lưỡi tinh nghịch nói.