Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 861: Chương 861: Lịch Lạc Sơn
Ví dụ như Hoàng Hương, phải biết rằng, nàng ta chính là Tam sư tỷ của nơi này, nhưng cũng bị Nhị sư huynh áp bức phải giúp hắn ta luyện đan miễn phí.
Ở bên ngoài, chuyện này là không thể nào xảy ra được.
Đường đường là Tam sư tỷ mà cũng bị áp bức như thế, vậy thì những đệ tử bình thường thì sao? Sẽ không thể tưởng tượng nổi!
Hắn nhớ tới thanh bạn bè mà hắn đã nhìn thấy vào lúc đi tìm Lịch Lạc Sơn.
Hai nữ đệ tử và một nam đệ tử chơi trò vận động tập thể kia.
Khi ấy hắn còn tưởng rằng nam đệ tử có nhiều sức hấp dẫn đến thế nào nên mới như thế. Bây giờ xem ra, mọi chuyện không hề đơn giản như vậy.
Ở nơi này có rất nhiều quy tắc ngầm.
“Nhưng, bắt nạt người khác thì được, muốn bắt nạt đến ta và người của ta, không có cửa đâu!”
Tô An Lâm cười khẩy.
Những người khác đều cho rằng hắn là đệ tử mới tới, nhưng lại không biết mối quan hệ giữa hắn và Cầm tiên tử!
Hiện giờ hắn chính là tiểu tâm can của Cầm tiên tử, mạng của hắn rất quý giá!
Bên ngoài phòng, tiếng động sột soạt càng ngày càng gần.
Thu Diệp cũng chú ý tới, nàng ta còn tưởng rằng là Tô An Lâm ở ngoài cửa, thế là bỏ quyển thư tịch xuống đi ra mở cửa.
Nhưng lại không ngờ vừa mở cửa ra, đập vào mắt nàng ta là ba đệ tử mặc nội y đứng ở bên ngoài.
Nhìn dáng vẻ này của họ, chắc hẳn là ăn uống tắm rửa xong, quần áo cũng thay xong xuôi rồi, ngủ không được cho nên ở bên ngoài.
“Các ngươi là ai, đứng ở trước cửa phòng bọn ta làm cái gì?”
Thu Diệp cau mày chất vấn.
“Khụ khụ!”
Ba người tuy rằng chột dạ, nhưng dù sao cũng đã tới nơi này, đương nhiên phải làm cho ra trò để người ta biết được uy nghiêm của sư huynh!
Quy củ ở nơi đây chính là như vậy, trừ khi ngươi là người có bối cảnh, nếu không, sư huynh sư tỷ sẽ dạy ngươi cách làm người.
Họ hôm nay đã hỏi thăm tin tức về hai người này rồi, hai người này tự đến đây, dường như không có bối cảnh gì cả, cho nên mới cảm thấy dễ bắt nạt.
Điều này cũng chỉ trách tin tức của họ không nhanh nhạy mà thôi, nếu như họ biết hai người là do Cầm tiên tử đưa tới thì có đánh chết họ cũng không dám sang đây.
Người đứng ở giữa ho khan vài tiếng, trầm giọng nói:
“Ba người bọn ta sống ở ngay bên cạnh đây, nghe nói hôm nay có sư đệ sư muội dọn vào đây, nên sang đây xem xem các ngươi có cần giúp đỡ gì hay không.”
“Đúng vậy đó!”
Người bên phải gật đầu, kiễng chân hất mặt lên trời, hai tay chắp sau lưng:
“Vừa nãy ta nghe thấy trong phòng người có tiếng động, có phải là ngươi giấu người bên trong không?”
“Giấu người? Phòng của ta chỉ lớn bằng chừng này, làm sao giấu người được?”
Thu Diệp cau mày, nàng ta cứ cảm thấy ba người này đến đây là cố vạch tìm lỗi.
Người ở giữa thản nhiên lên tiếng:
“Thật sự không giấu ai sao? Trong quy củ tông môn đã nói rõ, không được mang người ngoài vào tông môn.”
“Đúng vậy, bọn ta có nghĩa vụ phải kiểm tra kỹ càng.”
Ba người họ tung hô một hồi, còn chưa đợi Thu Diệp lên tiếng đã đi vào bên trong.
Căn phòng nhỏ này chính là khuê phòng của mỹ nhân sao.
Ba người họ ở nơi đây cũng thuộc tầng lớp thấp nhất, ngày thường hoàn toàn không thể tiếp xúc được với nữ đệ tử.
Cho nên họ đều rất hiếu kỳ về khuê phòng của nữ đệ tử, thế nên bước vội vào trong xem thử.
“Này, ba người các ngươi sao có thể làm vậy chứ, đây là phòng của ta!”
Đương nhiên Thu Diệp sẽ không thể để cho họ đi vào.
Vừa nãy tuy rằng nàng đang đọc sách, nhưng nội y và áo yếm đều tùy ý đặt ở trên giường, nếu như để họ vào phòng, chẳng phải sẽ bị họ nhìn trộm hay sao?
Nhưng thực lực của nàng hoàn toàn không phải là đối thủ của ba người này.
Giữa lúc ba người họ tiến vào phòng, một luồng khí tường vô hình chắn ở trước mặt họ.
“Ầm!”
Ba người họ đều va vào khí tường kia, ngay sau đó, luồng khí tường với tốc độ quỷ dị đánh tới từ phía sau, ba người bị đánh bay ra ngoài ngã nhào xuống đất.
“Đại nhân.”
Thu Diệp nhìn thấy người đến, trong lòng thoáng mừng rỡ.
Người vừa ra tay đương nhiên chính là Tô An Lâm.
“Loại a miêu a cẩu nào mà cũng dám tới đây bắt nạt người của ta?”
Tô An Lâm vặn vẹo cái cổ, đi tới.
Hắn cảm thấy rất cần thiết để cho người khác biết rằng, hắn không phải là người dễ chọc.
Tránh để hôm nay ba tên đến bắt nạt hắn, ngày mai lại có bốn kẻ ức hiếp người của hắn, như vậy chẳng phải sẽ phiền chết hay sao?
“Con mẹ nó, ngươi lại dám đánh lén.”
“Ngươi có biết bọn ta là ai không?”
“Bọn ta là người của Nhị sư huynh.”
Ba người này thực ra cũng không được coi là tủy tùng của Nhị sư huynh, chỉ có thể nói là đám tay sai chẳng chút phân lượng của hắn ta mà thôi.
Chỉ là mỗi khi họ gặp phải chuyện gì đó thường sẽ hô cái danh xưng của Nhị sư huynh ra.