Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 860: Chương 860: Dọn Phòng
Hoàng Hương cay đắng lắc đầu:
“Sao lại trả tiền.”
“Vậy ngươi đây là...”
Tô An Lâm rất kinh ngạc.
Vốn dĩ hắn cứ tưởng là trả tiền, không ngờ lại là miễn phí!
Phải biết rằng, thời gian bình thường của người tu hành rất quý giá, nàng thế mà lại đi luyện đan miễn phí cho người ta.
Đây là Bồ Tát sống sao.
Hoàng Hương nói:
“Số người biết luyện đan ở Cầm Phong chúng ta không nhiều lắm, sư huynh bảo ta giúp đỡ cũng là lẽ thường tình thôi.”
Tô An Lâm ăn ngay nói thật:
“Là lẽ thường tình sao? Nhưng quan trọng là chưa tính đến miễn phí đi, hắn còn biểu lộ ra vẻ mặt đương nhiên như thế thì tính là gì chứ?”
Hoàng Hương khổ sở nói:
“Ở đây, chuyện này chỉ là chuyện bình thường thôi, chúng ta làm sư đệ sư muội, phải nghe lời như vậy.”
“Ha ha!”
Tô An Lâm không nói gì, chỉ bật ra tiếng cười ha ha.
Bây giờ hắn đã hiểu tại sao trước kia Hoàng Hương lại kiêu ngạo như vậy rồi.
Hoàn toàn là vì học theo người ta a thôi.
Hoàng Hương tự biết vừa mới mất mặt trước mặt sư đệ sư muội nên tăng nhanh tốc độ đi về phía trước.
“Các ngươi vừa mới tới đây, cũng phải chú ý một số người, không thể đắc tội với bọn họ, ví dụ như Nhị sư huynh, Nhị sư tỷ, bọn họ chẳng những có thực lực mạnh, hơn nữa còn có thân phận đặc biệt.”
“Mặt khác cũng có một số người, ví dụ như...”
Hoàng Hương coi như cũng có trách nhiệm, còn nói chi tiết về một số nhân vật có quyền lực.
Có vài người tuy cũng là cấp bậc sư đệ sư muội, nhưng gia thế của người ta lại có người có thân phận đặc biệt.
Ví dụ như có sư muội thân thiết với Nhị sư huynh, vậy thì không ai dám chọc.
Có người cũng có quan hệ rất tốt với một trưởng lão nào đó, vậy cũng không ai dám chọc vào.
Còn về Hoàng Hương, nàng lại không có bối cảnh gì.
Có thể kiêu ngạo thế này cũng là bởi vì nàng thường xuyên luyện đan cho Nhị sư huynh, cho nên coi như có chút mặt mũi.
Đến chỗ ở cũng là một chỗ đất bằng, hoàn cảnh coi như không tệ.
Ở đây có năm gian phòng nhỏ, chỗ Tô An Lâm và Hoàng Hương ở vị trí ngoài cùng bên phải.
Chăn đệm và bàn ghế các thứ linh tinh đã có hết rồi, đều là của những đệ tử trước lưu lại.
“Vậy các ngươi ở chỗ này đi, sau này có việc gì thì có thể tìm ta, ta ở vị trí phía bắc, chỗ đó trước cửa có một dòng suối nhỏ.”
Bây giờ Hoàng Hương phải nhanh chóng đi luyện đan, nàng dặn dò vài câu sau đó lập tức rời khỏi đây.
Tô An Lâm và Thu Diệp bắt đầu thu dọn đồ đạc.
“Đại nhân, ta giúp ngài thu dọn trước, ngài cứ nghỉ ngơi là được.”
Thu Diệp chủ động nói.
“Được rồi, sắc trời này cũng không còn sớm, ngươi cứ thu dọn phòng mình đi, để ta thu dọn phòng của ta.”
Tô An Lâm thản nhiên nói.
Thật ra cũng không có gì cần thu dọn, chỉ là đem chăn mềm bát đũa cũ ném đi rồi đổi lại của mình là được rồi.
Sau đó cất đồ hàng hàng ngày và y phục lại là xong.
Bởi vì trời còn chưa tối, mấy căn phòng nhỏ bên cạnh cũng chưa có ai về.
Tô An Lâm và Thu Diệp thu dọn đến tối, mới thấy có một số đệ tử trở về phòng.
Ở chỗ này, các đệ tử ngoại trừ tu luyện, còn phải làm những việc lặt vặt.
Có người phải hỗ trợ thu dọn dược viên, có người trồng lương thực, có người quét dọn vệ sinh, có người ra ngoài hái thuốc......
Bởi vì số lượng đệ tử nhiều mới có thể duy trì toàn bộ hoạt động của tông môn.
“Yo, bên kia có người mới tới kìa.”
“Dung mạo của tiểu sư muội kia cũng không tệ đấy.”
“Đến làm quen hai người bọn họ không?”
“Ha ha, quay đầu lại chào hỏi đi.”
Đệ tử trở về vừa thấy bộ dáng của Thu Diệp đều nhịn không được bắt đầu trêu chọc.
Tô An Lâm và Thu Diệp đang ăn vặt ở cửa, nghe thấy những lời này thì khẽ nhíu mày.
“Buổi tối nên đi ngủ sớm một chút đi, có chuyện gì thì gọi ta.”
Tô An Lâm nói.
“Được.”
Thu Diệp gật đầu.
Ăn vặt xong, Thu Diệp thu dọn.
Phía trước bọn họ có một dòng suối nhỏ, các đệ tử đều rửa chén uống nước ở đó.
Vào ban đêm.
Sau khi Thu Diệp làm việc xong rồi về phòng, nàng đốt đèn nến lên, một mình lật xem sách quy định tông môn.
Đột nhiên, bên ngoài truyền đến âm thanh huyên náo.
“Nha đầu này muộn thế rồi mà còn chưa ngủ, chắc chắn là đang tắm!”
…
“Ta thấy dáng dấp của nha đầu này rất duyên dáng, chỗ đó còn rất lớn.”
“Đúng vậy đó, đúng vậy đó, lớn gần bằng Đại sư tỷ.”
“Các ngươi đó, đừng như vậy có được không, ta thấy xấu hổ khi làm bạn với các ngươi luôn đó, đợi lát nữa ta sẽ nhìn đầu tiên.”
“Xía!”
Thu Diệp không nghe được rõ họ đang nói tới cái gì, nhưng Tô An Lâm đương nhiên nghe được cả, nhất thời hắn liền cau mày lại.
Đám tiểu tử này muốn khi dễ người khác?
Hắn vừa đến đây, tuy rằng còn chưa ở đây hết một ngày, nhưng dọc đường tới đây thông qua một vài chi tiết nhỏ đã phát hiện ra rằng, quan hệ giữa người và người ở nơi này còn phức tạp hơn cả bên ngoài.
Họ rất dễ dàng bắt nạt những người mới.