Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 859: Chương 859: Đùa Giỡn
Trái lại, Thu Diệp rất cung kính gật gật đầu:
“Đệ tử nhất định ghi nhớ thật kỹ!”
Thái độ của hai người lọt vào tầm mắt trưởng lão, đương nhiên là tương đối hài lòng với Thu Diệp.
Sau khi dặn dò vài câu, Tô An Lâm và Thu Diệp mới rời đi.
Tiếp theo là đến chỗ phát đồ linh tinh để nhận y phục và chỗ ở.
Những thứ này đều đã được sắp xếp xong.
Trên đường đi, Tô An Lâm lật xem bộ sách quy củ, lắc đầu nói:
“Nơi này sao lại nhiều quy tắc như thế chứ, may mà ta chỉ đến một thời gian, nếu không thì phiền phức chết mất.”
“Hì hì, đại nhân, có ta đây, ta sẽ học thuộc lòng hết giúp ngài.”
Thu Diệp thân thiết nói.
Sau khi nhận được y phục, Tô An Lâm đã đi đến phòng thay đồ để thay y phục.
Cả người khoác lên áo bào xanh, mặc lên người có hơi dở dở ương ương.
Chủ yếu là nhỏ hơn một chút.
Điều này khiến Tô An Lâm không biết nói gì, lần đầu tiên tiến vào đại tông môn, thoạt nhìn cũng không có khí phách trước kia, hiện giờ làm cho người ta có cảm giác quá bình thường!
Không sai, rất giống như một đệ tử bình thường, nếu đặt ở trong đám người cũng khó mà thấy được.
Trái lại là Thu Diệp, bởi vì dung mạo của nàng vốn không tệ, mặc bộ y phục này lên lại càng lộ rõ khí chất.
Có một cảm giác hấp dẫn của y phục.
Tô An Lâm nhìn chằm chằm hồi lâu mới cảm thán:
“Thu Diệp, gần đây ngươi ăn cái gì mà phát triển tốt như vậy?”
Thu Diệp hơi sửng sốt, cúi đầu nhìn thoáng qua ngực mình, lập tức đỏ mặt.
“Đại nhân cứ đùa giỡn với ta, người ta vẫn đang buồn lắm đây, to quá cũng khó chịu.”
Thu Diệp nói.
Tô An Lâm không còn gì để nói, to quá là khó chịu hơn sao?
“Có phải vào buổi tối ngươi thường xuyên xoa đúng không? Ta nghe nói, chỗ này càng xoa càng lớn.”
“Đâu có, ta đâu có làm như thế, đại nhân, ngài xấu quá đi.”
Thu Diệp sao lại không biết, Tô An Lâm cố tình lấy nàng ra trêu đùa thôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lập tức đỏ như cái gì đó, bỏ chạy đi.
Nhưng không ngờ, vừa mới chạy ra ngoài lại gặp được một người quen.
Một nữ tử xinh đẹp đứng trước mặt hai người.
Hoàng Hương!
Trước đó, lúc tìm kiếm Lịch Lạc Sơn, Hoàng Hương còn xảy ra mâu thuẫn với Tô An Lâm!
Sau này Hoàng Hương còn bị Cầm Tiên Tử trừng phạt, nghe nói là sẽ bị quất ba roi.
Nhưng sau đó, Tô An Lâm đã thuận miệng xin tha cho nàng.
Chủ yếu là vì hắn suy nghĩ ngày sau cũng phải tới nơi này nên xem như cho Hoàng Hương một nhân tình, dù sao sau này cúi đầu thì không thấy nhưng ngẩng đầu thì sẽ gặp.
“Đệ Ngũ Thành An, xin chào.”
Hoàng Hương gật gật đầu, sau đó gật đầu với Thu Diệp.
Tô An Lâm nói:
“Trùng hợp thês.”
“Ta nghe nói ngươi tới, cho nên lại đây xem thử, không ngờ ngươi đã tới thật rồi. Ta đến đây chủ yếu là vì đa tạ ngươi!”
Lần này, thái độ của Hoàng Hương thành khẩn lạ thường, nàng cúi thấp người rồi nói:
“Nếu không nhờ có ngươi cầu xin Cầm Tiên Tử, chỉ e là ta đã bị đánh ba roi rồi, dù nói thế nào cũng phải đa tạ ngươi.”
Tiểu cô nương này coi như cũng có chút lương tâm, mình phí công giúp đỡn không lầm người.
“Sau này tất cả mọi người đều là đồng môn, không cần khách khí.”
Tô An Lâm thuận miệng nói.
“Ừm, các ngươi vừa mới tới đây, chắc vẫn chưa quen thuộc nơi này đúng không, để ta dẫn các ngươi đi tới chỗ ở, ta chọn cho các ngươi hai căn phòng liền kề, chất lượng cũng không tệ.”
Hoàng Hương chủ động nói.
“Vậy thì tốt, đa tạ.”
Tô An Lâm gật đầu.
Hai người đi theo Hoàng Hương, không bao lâu sau đã đi tới chỗ giữa sườn núi.
Phong cảnh ở đây cũng không tệ, ven đường có không ít căn phòng, đều là của các đệ tử.
Nhưng đúng lúc này, đối diện có một đám người đi tới.
Hoàng Hương thấy đám người này, ánh mắt sáng lên, vội vàng nghênh đón.
Người đứng đầu đi phía đối diện là một nam tử mặc thường phục.
Ở chỗ này mà có thể mặc thường phục, trên cơ bản đều là người có thân phận đặc biệt.
Ví dụ như sư huynh hoặc sư tỷ.
Nam tử kia có vóc người rất cao, tướng mạo cũng không tệ, ăn mặc anh tuấn bức người.
“Nhị sư huynh!”
Hoàng Hương chào hỏi.
“Hoàng Hương sư muội, chẳng phải muội nói muốn giúp ta luyện đan sao, tại sao lại ở đây?”
Nhị sư huynh Tương Húc Lâm nhíu mày hỏi.
Hoàng Hương bày ra vẻ lấy lòng:
“Nhị sư huynh, hai vị này là đệ tử vừa mới nhập môn, ta dẫn bọn họ đi cho quen đường.”
“Ồ, người mới tới à.”
Tương Húc Lâm nhìn lướt qua Tô An Lâm và Thu Diệp.
Lúc nhìn Thu Diệp, Tương Húc Lâm hơi khựng lại một lúc, sau đó bỗng nhiên nhìn về phía Hoàng Hương:
“Nếu dẫn người mới đi thì để cho đệ tử bình thường dẫn là được, ta đang cần gấp đan dược, nếu chậm trễ thì phiền phức lớn đấy.”
“Muội biết rồi, lát nữa muội sẽ đi ngay.”
“Ừm, hy vọng muội nhanh lên.”
Tương Húc Lâm nói xong rồi rời đi.
Tô An Lâm nhíu mày nói:
“Hoàng Hương sư tỷ, vị Nhị sư huynh này còn bảo ngươi giúp hắn luyện đan ư? Hắn trả tiền cho ngươi à?”