Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 858: Chương 858: Mấy Chục Ngọn Núi

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Thu Diệp trung thành và tận tâm với hắn, Tô An Lâm đương nhiên phải dặn dò nàng vài câu, tránh cho đến lúc hắn đi khỏi, Thu Diệp bị người ta hại chết, vậy thì không hay.

Vành mắt Thu Diệp bỗng nhiên đỏ lên.

“Đại nhân, ngài nhất định phải đi sao, vậy ta đi cùng ngài.”

Tô An Lâm lắc đầu:

“Không đơn giản như vậy, bất luận là Cổ Đạo thôn hay là Man Hoang Chi Địa, đều là nơi vô cùng nguy hiểm, thực lực của ngươi vừa mới tiến vào Nội Khí, quá yếu, ta không thể nào chắc chắn có thể bảo vệ được ngươi.”

Ánh mắt Thu Diệp cô đơn, nhìn chằm chằm bùn đất trên mặt đất, thở dài một hơi, sau đó nặn ra nụ cười:

“Ta biết rồi, đại nhân, chờ ngài đi rồi, ta sẽ đi tìm một địa phương nhỏ, lặng lẽ tìm một gia đình tốt, sống đến hết đời!”

“Ôi...”

Tô An Lâm thở dài.

Thiên hạ không có bữa tiệc nào là không tàn, thế gian cứ tan tan rồi lại họp họp, cuối cùng chỉ để lại sự tiếc nuối.

Nhưng đây chính là cuộc sống mà.

...

Phái Thanh Điền.

Tô An Lâm và Thu Diệp ngồi xe ngựa cả một ngày, đi dọc theo một con đường nhỏ rộng lớn, cuối cùng đi tới dưới chân một ngọn núi lớn.

Lọt vào tầm mắt là một ngọn núi cao chót vót chọc thủng tầng mây.

Trên đỉnh núi, loáng thoáng có thể thấy vô số căn nhà và nhà lầu, vô cùng cổ kính, rộng lớn hào hùng.

Những đám mây trên đỉnh đều đang bay bổng, sóng lớn cuồn cuộn mãnh liệt, dường như có vô số bóng người đang bay tới bay lui bên trong đó.

Bên trong phái Thanh Điền có vô số ngọn núi.

Cộng lại ước chừng mấy chục ngọn núi.

Mà Cầm Phong thuộc top 3 ngọn núi lớn nhất, đệ tử trên đó ước chừng có hơn trăm người.

Tô An Lâm và Thu Diệp vừa tới đã được một đệ tử dẫn vào.

Rẽ qua vài con đường là đi tới dưới chân núi Cầm Phong.

“Hai vị, nơi này chính là Cầm Tiên môn, bước qua cánh cửa này chính là đệ tử Cầm Phong, đồng thời cũng là đệ tử của phái Thanh Điền, tông môn hy vọng các đệ tử không quên ân sư, không quên tông môn, dũng cảm tiến lên, cố gắng thành tiên.”

Đệ tử dẫn đường chỉ vào một tòa đại môn rộng lớn trước mặt, sau đó nói với Tô An Lâm và Thu Diệp.

Tô An Lâm gật gật đầu, sau đó cùng Thu Diệp đi vào.

Dọc theo một số con đường, Tô An Lâm dần dần thấy càng ngày càng nhiều bóng người.

Không ít đệ tử tụm ba tụm năm đi lại nói chuyện phiếm.

Bọn họ thấy Tô An Lâm và Thu Diệp mặc thường phục bình thường thì xì xào bàn tán.

“Lại có đệ tử mới tới à?”

“Kỳ quái, đại hội tuyển đệ tử còn chưa bắt đầu, sao lại có đệ tử mới đến rồi nhỉ?”

“Ta đoán chắc là đi cửa sau rồi.”

“Không phải chứ, từ trước đến giờ Cầm Tiên Tử công tư phân minh, làm sao có thể để cho người ta đi cửa sau?”

Không để ý đến lời nói của những đệ tử này, Tô An Lâm và Thu Diệp đi tới trước một tòa lầu nhỏ.

Trước toà lầu nhỏ, một lão giả quan sát Tô An Lâm, lập tức phất phất tay với đệ tử dẫn đường vừa rồi:

“Ngươi đi đi.”

“Vâng, Hoa trưởng lão.”

Đệ tử cung kính lui ra.

“Ngươi chính là Đệ Ngũ Thành An, ngươi chính là Thu Diệp.”

Hoa trưởng lão nhìn hai người rồi nói.

“Đúng vậy.”

Tô An Lâm nói.

“Cầm Tiên Tử đã căn dặn ta, chúc mừng các ngươi tiến vào Cầm Phong, ta là nhân sư trưởng lão nhân ở đây, hai người các ngươi đi theo ta.”

Hắn dẫn theo hai người, nhẹ nhàng quen thuộc đẩy cửa ra.

Bên trong cánh cửa là một đại sảnh, xuyên qua đại sảnh, trong phòng treo vô số lệnh bài.

Trên mỗi tấm lệnh bài đều khắc tên của một người.

Hoa trưởng lão nhìn hai người rồi nói:

“Nếu các ngươi là đích thân Cầm Tiên Tử phân phó, vậy bổn trưởng lão cũng không cần phải phí nhiều lời, các ngươi tiến lên bái tổ sư, uống tổ sư trà, sau này chính là người ở đây.”

Sau đó, Tô An Lâm theo chỉ dẫn của trưởng lão, bắt đầu bái sư, uống trà.

Quy tắc còn rất nhiều.

Bận rộn nửa canh giờ, Hoa trưởng lão mới lấy ra hai tấm lệnh bài.

Trên đó có khắc tên Tô An Lâm và Thu Diệp.

Ông ta cẩn thận từng li từng tí, tự mình treo trên ở trên xà nhà:

“Đã treo xong lệnh bài, sau này các ngươi chính là người ở đây, nếu đã tiến vào phái Thanh Điền thì phải tuân thủ nghiêm ngặt môn quy, thận trọng từ lời nói đến việc làm, ở nơi này, mặc kệ trước kia ngươi là ai, có thiên phú thế nào, điều quan trọng nhất chính là tuân thủ quy tắc! Không tuân thủ dù chỉ một quy tắc đều sẽ bị trừng phạt.”

Thu Diệp vội vàng hỏi:

“Trưởng lão, vậy cụ thể có quy củ gì chứ?”

“Các quy tắc đều ở trong quyển sách này, các ngươi cầm đi.”

Hoa trưởng lão lấy một quyển sách ra, không ngờ lại có từ điển dày như vậy.

Ông ta hhét vào tay Thu Diệp, ôn tồn nói:

“Các ngươi cùng nhau xem đi, nhất định phải nhớ kỹ những quy tắc trong đó.”

Tô An Lâm suýt chút nữa trợn trắng mắt.

Khá lắm, còn có cả từ điển quy tắc cơ, phái Thanh Điền này sao lại nhiều quy tắc như vậy.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...