Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 856: Chương 856: Đưa Thư
Tên Đệ Ngũ Thành Dương này có lòng phết đấy, Tô An Lâm thầm nghĩ.
“Không đúng, nhất định là ngươi có chuyện gì đó, cho ta xem thư một chút.”
Xoẹt!
Tô An Lâm thúc giục nội khí, phong thư trực tiếp bị chấn thành bụi phấn bay theo làn gió.
“Cầm Tiên Tử ngươi nói gì cơ?”
Tô An Lâm vô tội nhìn nàng hỏi.
Cầm Tiên Tử thoáng khựng lại một giây, chắc chắn là tên này cố ý.
“Ta bảo ngươi đưa thư cho ta xem một chút.”
Cầm Tiên Tử gằn từng tiếng nói.
“Xin lỗi nhé, ngươi nói muộn rồi.”
Tô An Lâm nói vuốt đuôi.
Cầm Tiên Tử thật muốn tát cho hắn một cái, nhưng nghĩ đến việc mình còn phải lợi dụng Tô An Lâm để tiến vào thôn Cổ Đạo, lại cố nén lửa giận.
May mà đúng lúc này có một tên hộ vệ đi vào báo:
“Tiên tử đại nhân, Trưởng ty đại nhân, bên ngoài có một người trẻ tuổi tự xưng là Đệ Ngũ Thành Dương cầu kiến.”
“Em trai ngươi tới rồi.”
Cầm Tiên Tử nhìn chằm chằm Tô An Lâm, muốn quan sát biểu hiện của hắn, nhưng Tô An Lâm chỉ nở nụ cười:
“Đệ đệ tốt của ta tới rồi, mau mời vào nhanh.”
Tô An Lâm vừa đi ra đã thấy một người trẻ tuổi bước vào.
“Đại ca!”
Đệ Ngũ Thành Dương gọi.
“Ha ha, đệ đệ, ta nhớ ngươi muốn chết đây.”
“Ca ca, ta cũng nhớ ngươi muốn chết luôn.”
“Huhu...”
Hai người ôm nhau, nhưng trên thực tế cả hai đều cạn lời.
Rõ ràng hai người không hề quen biết, nhưng lại phải giả vờ như người nhà thân thiết, chỉ vì cách đó không xa Cầm Tiên Tử đang chứng kiến hết thảy.
“Đệ đệ, nào, ca ca dẫn ngươi đi gặp Cầm Tiên Tử.”
Tô An Lâm kéo Đệ Ngũ Thành Dương đi tới.
“Vâng ca ca!”
Thấy hai người đi vào, Cầm Tiên Tử nở nụ cười:
“Đệ Ngũ Thành Dương.”
“Tiên tử đại nhân.”
Lúc này trong lòng Đệ Ngũ Thành Dương cũng hoảng hốt không thôi.
Hắn không biết Tô An Lâm, may mà trước đó đã thấy từ xa một lần, cho nên vừa tới đã giả bộ như rất thân quen được.
Điều khiến hắn bất ngờ là Tô An Lâm giả bộ thân quen cũng rất giống.
Phải biết rằng, người trước mặt này đã giết chết đại ca của hắn đấy!
Trò chuyện một hồi, Cầm Tiên Tử thong thả nói:
“Vậy hai huynh đệ các ngươi từ từ nói chuyện đi, ta hơi mệt phải về nghỉ đây.”
“Cầm Tiên Tử đi thong thả.”
Tô An Lâm nhìn Cầm Tiên Tử rời đi, sau khi cảm ứng được quả thật khí tức của nàng đã cách xa rồi mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt phức tạp nhìn Đệ Ngũ Thành Dương:
“Đệ đệ tốt, vậy chúng ta uống chén trà đi.”
“Vâng đại ca.”
Đệ Ngũ Thành Dương nuốt khan một cái.
Hắn có thể cảm nhận được trên người Tô An Lâm tỏa ra áp lực rất lớn.
Tuy nhiên cuối cùng Tô An Lâm cũng không có ý định đối phó với hắn, điều này khiến hắn cảm thấy thật may mắn vì đã viết thư từ trước, cho Tô An Lâm kịp thời chuẩn bị.
Sau khi vào phòng, Tô An Lâm sai Thu Diệp đóng cửa lại, bên trong nhà chỉ còn lại hai người là hắn và Đệ Ngũ Thành Dương.
“Đại nhân!”
Đệ Ngũ Thành Dương nửa quỳ trên mặt đất.
Tô An Lâm ngồi tại chỗ bình tĩnh uống trà, chốc lát sau mới nhìn hắn nói:
“Đứng lên đi.”
“Tạ đại nhân.”
Đệ Ngũ Thành Dương thở phào nhẹ nhõm, đứng lên nói:
“Xin đại nhân yên tâm, ta sẽ không nói bất kỳ điều gì gây bất lợi cho ngươi.”
“Ngươi không tò mò, bây giờ anh trai ngươi đang ở đâu ư?”
Tô An Lâm nhìn chằm chằm hắn hỏi.
“Không quan tâm, ta với người anh kia quan hệ không tốt, nói thật, ta tới vốn là do gia đình ép tới, chứ không ta cũng chẳng muốn đi.”
“Thế à!”
Tô An Lâm nhướn mày, không ngờ hai huynh đệ nhà này lại bất hòa.
“Ta còn phải cảm tạ đại nhân đã cho ta cơ hội tiến vào Thanh Điền phái ấy chứ, đại ân đại đức, tiểu tử không bao giờ quên!”
Nói rồi Đệ Ngũ Thành Dương lại khóc.
“Ặc...đang yên đang lành ngươi khóc cái gì?”
Tô An Lâm sắc mặt kỳ quái.
“Ta cảm thấy mặc dù đại nhân ngươi không phải là đại ca ta, nhưng còn thân thiết hơn cả đại ca, hay là...ta nhận ngươi làm đại ca nhé!”
Tô An Lâm:
“...”
Tô An Lâm há miệng cạn lời, không ngờ Đệ Ngũ Thành Dương cứ thế dập đầu:
“Đại ca ở trên cao, xin nhận một xá của tiểu đệ!”
Không đợi Tô An Lâm từ chối, Đệ Ngũ Thành Dương đã bưng một chén trà lên:
“Mời đại ca uống trà.”
Thằng nhãi này có tài xã giao out trình luôn à?
Tô An Lâm cũng phải cạn lời luôn rồi, nhưng nể tình tên nhãi này rất hiểu chuyện, Tô An Lâm uống chén trà nói:
“Sau này ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ta sẽ giúp ngươi có chỗ đứng trong Thanh Điền phái. Sau khi ta tiến vào Thanh Điền phái rồi, chức Trưởng ty ở chỗ này có thể cân nhắc để cho ngươi lên làm.”
Đệ Ngũ Thành Dương thoáng ngây ra, sau đó lập tức ngạc nhiên mừng rỡ:
“Tạ đại nhân. Không, tạ đại ca chiếu cố!”
“Ừ, ngươi lui xuống đi.”
Giải quyết xong chuyện này, coi như Tô An Lâm cũng chính thức yên lòng.
Bây giờ không có kẻ địch nào nhòm ngó, mấy ngày kế tiếp, Tô An Lâm đi xa một chuyến viễn, săn giết một số dị thú, phải tròn hai mươi ngày mới trở về.