Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 855: Chương 855: Viết Thư

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Xử lý xong chuyện này, rạng sáng ngày hôm sau, trong Thanh Điền phái đã có người đưa một phong thư tới.

Trong thư nói, Đệ Ngũ Thành An có công tìm người, được đặc cách ban cho chức đệ tử ngoại vụ của Thanh Điền phái, ngoài ra còn ban thưởng cho một ít kim phiếu cùng đan dược.

Nhưng hiện tại Tô An Lâm đã chẳng để ý đến những thứ này nữa.

Bây giờ hắn có thể coi là đệ tử ngoại vụ chính thức của Thanh Điền phái rồi, nhưng vẫn chưa phải là đệ tử nội môn.

Nghe nói, muốn trở thành đệ tử nội môn, còn cần phải đợi tông môn xác minh thực lực mới được.

Sau khi trở thành đệ tử nội môn mới được tiếp xúc với một số công pháp cao thâm.

Tuy nhiên, đối với Tô An Lâm mà nói, giờ công pháp cao thâm không còn quá quan trọng.

Bởi hắn đã có Hàn Minh Công và Tù Lung bí thuật, chỉ cần luyện giỏi hai môn công pháp này là được.

Đúng lúc này, Thu Diệp đi vào báo.

“Đại nhân, vừa rồi ta ra ngoài mua thức ăn, có người đột nhiên đến gần ta.”

Thu Diệp cau mày nói:

“Hắn đưa cho ta cái này.”

Trong tay Thu Diệp là một phong thư, Tô An Lâm nhận lấy liếc nhìn, trên đó viết: Thành Dương!

Đệ Ngũ Thành Dương, em trai của Đệ Ngũ Thành An.

Hắn gửi thư cho ta ư?

Tô An Lâm nhướng mày, đang yên đang lành lại gửi thư cho hắn làm cái gì, chẳng lẽ Đệ Ngũ Thành Dương biết chuyện hắn giả mạo anh trai mình rồi.

Tô An Lâm mở thư ra đọc, quả nhiên ngay câu đầu tiên đã là: Quả nhiên ngươi không phải đại ca ta!

Trong lòng Tô An Lâm trầm xuống, thế nhưng câu nói thứ hai lại khiến hắn yên tâm trở lại.

‘Yên tâm, ta sẽ không tiết lộ ra ngoài, ta còn phải cám ơn ngươi đã giúp ta vào được Thanh Điền phái nữa!’

Theo những gì được nhắc tới trong đoạn thư sau, hóa ra trước đó vài ngày để tìm Lịch Lạc Sơn, Thanh Điền phái đã phái ra không ít đệ tử, đương nhiên Đệ Ngũ Thành Dương cũng tới.

Vì thời gian gấp gáp, hắn không kịp tới gặp đại ca, vì vậy lúc ở bên ngoài rừng cây, hắn đã trông thấy người được gọi là 'Đệ Ngũ Thành An!'

Lúc ấy, những đệ tử khác không hay biết về quan hệ giữa hắn và Đệ Ngũ Thành An, cho nên mới giới thiệu cho hắn rằng Tô An Lâm là Đệ Ngũ Thành An.

Lúc ấy Đệ Ngũ Thành Dương đã sửng sốt ngây ngẩn cả người.

Người này...là Đệ Ngũ Thành An ư? Chuyện này quá khó tin.

Nhưng ngay lúc đó hắn cũng kịp phản ứng, chẳng trách tính cách của đại ca mình lại thay đổi nhiều như thế, chẳng trách đại ca lại bảo hắn trực tiếp tới Thanh Điền phái.

Vì người này không phải là đại ca hắn, có lẽ để tránh bị nhận ra cho nên mới tống hắn vào Thanh Điền phái.

Lúc ấy Đệ Ngũ Thành Dương muốn xác nhận, nhưng sau đó hắn ngẫm nghĩ, xác nhận rồi thì sao?

Nếu như Tô An Lâm bị bắt thì chắc chắn hắn cũng sẽ bị đuổi khỏi Thanh Điền phái, thế lại thành lưỡng bại câu thương.

Hơn nữa, nghe nói bây giờ Trưởng ty đại nhân rất được lòng Cầm Tiên Tử, lỡ như sau khi thân phận bị vạch trần, Cầm Tiên Tử bảo vệ hắn, thì mình biết làm thế nào?

Mình mà bị trả thù, thì phải làm sao?

Cân nhắc đủ điều xong, cuối cùng hắn quyết định viết bức thư này.

Thứ nhất là bày tỏ sẽ không nói ra ngoài, dù sao hắn cũng không thích người đại ca kia của mình, chết rồi thì chết thôi.

Thứ hai là thể hiện lòng trung thành, để tránh sau này Tô An Lâm muốn đối phó với mình.

Tô An Lâm đọc thư xong, nhất thời cảm thấy tên Đệ Ngũ Thành Dương này cũng coi như là một nhân tài, chỉ một phong thư của hắn đã hoàn toàn loại bỏ nỗi lo lắng về sau.

“Coi như hắn thức thời.”

Tô An Lâm khẽ gật đầu.

“Coi như hắn thức thời gì cơ.”

Bỗng nhiên sau lưng truyền tới tiếng của Cầm Tiên Tử, Tô An Lâm vội quay đầu lại:

“Tiên tử đại nhân, ta nói người viết thư cho ta ấy mà.”

“Ai viết thư cho ngươi vậy?”

“À...”

Cầm Tiên Tử cau mày:

“Không đúng, ngươi có chuyện giấu ta.”

“Thư nhà mà thôi.”

Tô An Lâm vội trả lời.

“Thư nhà? Không phải cậu em trai kia của ngươi viết đó chứ?”

Tô An Lâm thầm mắng Cầm Tiên Tử đúng là quỷ cơ trí, thế mà cũng bị nàng đoán ra được.

“Đúng vậy.”

“Lạ thật, không phải hôm qua ta phái người mời hắn tới rồi ư, sao còn viết thư cho ngươi nữa?”

Cầm Tiên Tử tò mò hỏi.

“Ngươi sắp xếp cho hắn tới đây?”

“Ừ, mà nhắc mới nói, lần này bắt được Lịch Lạc Sơn, công lao của hắn coi như lớn nhất đấy, vì lúc đó hắn là người nhìn thấy công pháp mà Lịch Lạc Sơn lấy trộm. Hắn là em trai ngươi thì đương nhiên ta phải ban thưởng cho hắn đàng hoàng, nhân tiện để hắn tới cho hai huynh đệ các ngươi đoàn tụ.”

Cầm Tiên Tử cau mày nhìn Tô An Lâm:

“Sao hả, nhìn ngươi có vẻ còn không vui?”

“Đâu có, chẳng qua là ta kinh ngạc thôi.”

Tô An Lâm khẽ thở phào một hơi, giờ thì hắn biết tại sao Đệ Ngũ Thành Dương lại gửi thứ tới trước rồi, hẳn là vì muốn cho hắn chuẩn bị tâm lý, bày tỏ mình sẽ không nói ra chân tướng.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...