Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 854: Chương 854: Dung Hợp
Cùng lúc đó, trước mặt xuất hiện lời nhắc nhở.
“Có dung hợp Tù Lung bí thuật với Khống Khí Tỏa Dương Công hay không.”
“Hai môn công pháp này có thể dung hợp được ư?”
Hai mắt Tô An Lâm sáng lên.
Sau khi nghĩ kỹ lại thấy cũng đúng, bản thân Tù Lung bí thuật và Khống Khí Tỏa Dương Công đều có hiệu quả như nhau.
Hai môn công pháp này dung hợp lại được cũng là điều bình thường.
“Dung hợp!”
Tô An Lâm không hề do dự đưa ra đáp án.
“Dung hợp thành công.”
Tô An Lâm suy nghĩ một chút, đặt tên cho công pháp là: Khống Khí Tù Lung Thuật!
Sau khi hai môn công pháp này dung hợp, trước đó chỉ là công pháp huyền cấp phổ thông, nhưng bây giờ đã là công pháp huyền cấp đỉnh cấp.
Điều này cũng có nghĩa là nếu như dung hợp thêm một môn công pháp tốt nữa, thì công pháp này sẽ đột phá được huyền cấp!
Cảm nhận được cảm ngộ mà Khống Khí Tù Lung Thuật mang lại, Tô An Lâm nhìn ra cách đó không xa, chợt vươn tay.
Vù!
Trong phút chốc, một luồng nội khí nhanh chóng nổ vang phóng ra.
Sau đó, một cái lồng nhỏ xuất hiện ở phía trước, mặc dù không nhìn thấy nhưng Tô An Lâm có thể cảm nhận được rất rõ.
Xoạt xoạt!
Hắn nắm chặt tay, lồng giam trước mặt nhanh chóng nén lại, rất nhanh đã nén xuống kích thước cỡ một viên đá.
Mà ở trong đó đích thực là có một hòn đá, khi lồng giam nhanh chóng co lại, viên đá cũng nhanh chóng vỡ vụn, biến thành bột phấn.
Viên đá này phẩm chất cứng rắn, điều này chứng tỏ, nếu như đổi thành xương người thì cũng có thể nghiền nát một cách dễ dàng.
“Không tệ.”
Tô An Lâm hài lòng gật gù, ngẩng đầu nhìn về phía lối ra:
“Ừm, đến lúc rời đi được rồi.”
...
Đêm đen gió lớn, ở một nơi nào đó trong rừng núi bỗng nhiên có một bóng người xuất hiện.
“Lịch Lạc Sơn, chạy đi đâu!”
“Lịch Lạc Sơn, chuyện tới nước này ngươi còn dám động thủ, ta thấy ngươi căn bản không coi ta ra gì hết.”
“To gan, để xem ta có tiêu diệt ngươi không!”
Cách đó không xa, có đệ tử nghe được âm thanh.
“Là tiếng của Trưởng ty đại nhân, hắn tìm được Lịch Lạc Sơn rồi.”
“Mau đi giúp một tay.”
“Vèo vèo vèo!”
Cũng ngay lúc này, từ phía chân trời có một chùm pháo hoa sáng chói bắn lên không trung, tất cả mọi người đều thấy được.
Mà ở chỗ gần đó nhất, chỉ thấy Tô An Lâm phát ra mấy tiếng nổ, một bóng người trực tiếp nổ tung.
…
Tìm thấy Lịch Lạc Sơn rồi, chỉ tiếc lúc tìm ra lại bị Tô An Lâm nổ cho tan tác, chết không toàn thây!
Hơn nữa, thi thể bị dương khí của hắn đánh thành mảnh vụn, thịt cũng bị thiêu cháy, cho nên chẳng có chút mùi hôi thối nào, chỉ còn lại chút mùi cháy khét.
May mà nghe nói đã tìm được một số công pháp và trang bị của Lịch Lạc Sơn, bị Tô An Lâm và đám đệ tử chạy tới sau mang về.
Trong Chấp pháp ty ngoại thành của Tạp La thành, Tô An Lâm đặt một đống đồ xuống trước mặt Cầm Tiên Tử.
“Cầm Tiên Tử, công pháp và một ít đồ lặt vặt đều ở đây cả, ngươi xem đi, đều là đồ của Lịch Lạc Sơn.”
Tô An Lâm lấy đồ ra, Cầm Tiên Tử nhìn sang nhưng sự chú ý của nàng chỉ tập trung vào hai bản công pháp.
“Khá lắm! Rốt cuộc cũng tìm được rồi.”
Nàng thở phào nhẹ nhõm, hài lòng nói:
“Sao ngươi phát hiện ra được?”
“Mấy ngày nay hôm nào ta cũng đi loanh quanh ở trong rừng, sau đó phát hiện một chỗ có người lén lén lút lút bèn đi qua đó, quả nhiên phát hiện ra Lịch Lạc Sơn! Lúc ấy hắn bị trọng thương, đi bộ cũng khó khăn nên ta giải quyết hắn luôn.”
“Có điều vì hơi quá tay nên hài cốt của hắn không còn! Cũng may phát hiện ra pháp khí của hắn, tìm được những thứ này trong bọc hành lý.”
Cầm Tiên Tử không để tâm đến mấy thứ đồ lặt vặt khác, đối với nàng mà nói, chỉ có hai bản công pháp này là đáng giá.
“Tốt lắm, lần này ngươi lập được công lớn, ta sẽ nói với tông chủ khen thưởng ngươi hậu hĩnh.”
“Đa tạ Cầm Tiên Tử.”
Tô An Lâm cười đáp.
“Nhưng mà...”
Cầm Tiên Tử bỗng chuyển chủ đề, hỏi:
“Ngươi không lén học hai bản công pháp này đấy chứ?”
“Làm gì có.”
Tô An Lâm nói ngay.
“Không có hả? Hai quyển này là công pháp có thể tiến vào cảnh giới Khí Cảm, mà ngươi không có hứng thú?”
“Hứng thú thì chắc chắn là hứng thú rồi, nhưng ta chỉ cầm xem một tí thôi mà.”
Nếu nàng đã nói như vậy rồi thì Tô An Lâm cũng dứt khoát không giấu giếm nữa.
“Thôi được, đừng nói ra ngoài là ngươi đã xem rồi, nếu không dựa theo tông quy sẽ phải phế công lực, móc hai mắt, khiến nửa đời sau của ngươi trở thành một tên phế nhân đấy.”
Nghiêm khắc đến mức ấy ư, Tô An Lâm kinh hãi trong lòng.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Cầm Tiên Tử, hiển nhiên là không yên tâm về chuyện này, nếu không nàng đã chẳng nhắc nhở mình.
Nói đi cũng phải nói lại, ở cạnh Cầm Tiên Tử lâu, Tô An Lâm dần phát hiện nàng không phải là người thiết diện vô tư, lạnh lùng như vẻ bề ngoài mà có lúc nàng thật sự khá hào phóng.