Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 852: Chương 852: Là Ai

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Pháp khí này cũng không có bí pháp gì ngăn cản những người khác mở ra cả, nên Tô An Lâm dễ dàng mở được nó.

Hắn tìm được không ít đan dược, kim phiếu, vũ khí, quần áo, cùng với một ít công pháp bí tịch ở bên trong.

Dù sao Lịch Lạc Sơn cũng là trưởng lão ngoại vụ của Thanh Điền phái, ở Thanh Điền phái nhiều năm như vậy, tất nhiên là tích góp được rất nhiều của cải.

Ngoài những thứ này ra, cuối cùng Tô An Lâm nhìn về phía hai quyển bí tịch ở bên cạnh.

“Tù Lung bí thuật, Hàn Minh Công”.

Nghe đồn, hai quyển công pháp này đều là công pháp trấn phái của Thanh Điền phái, có thể giúp người ta tiến vào cảnh giới Khí Cảm.

Nhất là Hàn Minh Công uy lực tuyệt luân, Tù Lung bí thuật Tô An Lâm cũng đã từng nghe nói tới.

Nó tương tự như một loại công pháp Khống Khí thuật, biến khí tức thành một khối lực lượng giống như ngục giam vậy, vây khốn người ở bên trong, cực kỳ mạnh mẽ.

Tô An Lâm lập tức thấy hứng thú.

“Ta phải học cả hai mới được!”

Tô An Lâm nói khẽ, thế nhưng nếu bây giờ đi về thì chắc chắn phải nộp hai bản công pháp này lên.

Còn nếu báo cáo rằng chỉ phát hiện Lịch Lạc Sơn mà không phát hiện ra công pháp thì cũng không được.

Không ai là kẻ ngu cả, nhóm cao tầng của Thanh Điền phái nhất định sẽ hoài nghi.

Lỡ như bọn họ biết Sưu Hồn thuật gì đó thì há chẳng phải là càng phiền toái hơn sao?

Nghĩ tới nghĩ lui, Tô An Lâm quyết định tạm thời giữ lại thi thể của Lịch Lạc Sơn!

Hắn làm bộ như không phát hiện được gì, trở về một chuyến trước rồi thả tin tức ra bên ngoài, nói là mình muốn ở trong núi sâu tìm kiếm tiếp.

Hắn áng chừng tu luyện độ hơn nửa tháng là hai bản công pháp này cũng miễn cưỡng tới Nhập môn.

Như vậy thì phải trốn ở nơi này ít nhất nửa tháng!

Tô An Lâm chép miệng một cái, thu dọn nơi này xong rồi cất toàn bộ đồ vật đi, ngay cả bọc hành lý cũng để trên người.

Hắn phát hiện, cùng là pháp khí loại không gian nhưng bọc hành lý không thể nào bỏ vào trong ngọc không gian được, chỉ đành từ bỏ.

Sau khi ra ngoài, hắn lấp bùn đất lại như cũ, đang cảm ứng bốn phía thì bỗng nhiên giật mình.

Có người đang cấp tốc đến gần, hơn nữa thực lực còn rất mạnh, nếu không tốc độ không thể nhanh như vậy được!

“CMN, là ai được nhỉ?”

Tô An Lâm nhìn chung quanh, sau khi chắc chắn chỗ này không có vấn đề gì, hắn mới nhanh chóng xuống núi.

Bóng người ngày càng đến gần, trong lòng Tô An Lâm giật mình đánh thót, hình như là khí tức của Cầm Tiên Tử.

Một lát sau, quả nhiên mùi thơm trên người Cầm Tiên Tử bay tới.

“Đệ Ngũ Thành An, sao ngươi lại ở đây?”

Cầm Tiên Tử nhíu mày nhìn chằm chằm Tô An Lâm.

Tô An Lâm đã nghĩ ra cách giải thích từ sớm:

“Ta lần theo tung tích của Lịch Lạc Sơn rồi đi tới đây, tiên tử, ngươi thì sao?”

“Lúc trước ta ngẫm nghĩ, Lịch Lạc Sơn ở đâu mà sao chúng ta tìm mãi không ra! Sau đó ta hoài nghi, liệu có phải Lịch Lạc Sơn đào hang hay không! Vì sau đó ta nghe trưởng lão môn phái nói, lúc còn trẻ Lịch Lạc Sơn từng tu luyện một môn Oa Thổ công, có thể đào hang nhanh như chuột đất!”

“Ta kiểm tra nơi này, phát hiện thấy ngọn núi này là đất đen, thuận lợi cho việc đào hố nhất, cho nên tới tìm thử xem sao.”

Má! Mụ Cầm Tiên Tử này thông minh quá chứ, lối suy nghĩ giống hệt như mình, may mà mình có chuẩn bị sẵn rồi!

Tô An Lâm nghiêm mặt nói:

“Ta vừa mới tra xét rồi, không có vấn đề gì.”

“Chắc chắn không có vấn đề chứ?”

Cầm Tiên Tử cau mày, vốn lúc tới nàng còn rất tự tin, không ngờ Tô An Lâm lại nói đã tra xét nơi này rồi, làm cho nàng có hơi mừng hụt.

Tô An Lâm lại nói tiếp:

“Nếu như tiên tử không yên tâm thì cứ tra xét lại lần nữa đi.”

Thấy Tô An Lâm thản nhiên như vậy, Cầm Tiên Tử cũng không muốn lãng phí thời gian ở chỗ này nữa.

Dẫu sao vừa nãy nơi này cũng không phát ra động tĩnh gì, cho nên nàng cũng tin là không có vấn đề.

“Thế thì thôi, đi những chỗ khác tìm tiếp xem.”

“Vậy ta cũng đi nơi khác tìm.”

Tô An Lâm nói, lúc này hai người tách ra.

Chạy xa một đoạn xong, Tô An Lâm mới thở hắt một hơi thật dài!

“Nguy hiểm thật, nếu như Cầm Tiên Tử tới sớm hơn chút nữa thì e là mình cũng bị phát hiện rồi.”

Tô An Lâm vuốt cằm tự nhủ, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Đêm xuống, Tô An Lâm chuẩn bị rất nhiều thức ăn, nước uống bỏ vào ngọc không gian.

Nhìn đám thuộc hạ đông đảo, Tô An Lâm quát lớn:

“Một đám phế vật, đến bây giờ vẫn không tìm được, các ngươi bảo ta phải ăn nói với Cầm Tiên Tử thế nào hả?”

Đám người bị chửi mắng không ai dám lên tiếng.

“Hừ, thôi vậy, ta chịu khổ một chút, mấy ngày tới không tìm được Lịch Lạc Sơn, ta sẽ không trở về! Dương Quyên!”

“Có!”

Dương Quyên bước ra.

“Những chuyện còn lại ở đây giao cho ngươi quản lý, ta chuẩn bị tiến sâu vào trong núi, ta không tin là không tìm ra hắn!”

Tô An Lâm căm phẫn nói y như thật, cả đám nha dịch cùng đệ tử Thanh Điền phái đều kích động.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...