Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 851: Chương 851: âm Thanh

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Lúc đó ông ta rất có ấn tượng với tên tiểu tử này, thái độ, cách làm người, cách nói chuyện của hắn đều không tệ, còn tặng cho ông ta một phần đại lễ, khi đó ông ta còn có suy nghĩ sẽ chiếu cố đến hắn.

Nhưng không ngờ mình lại gãy trong tay chính tên tiểu tử đó.

“Ta hận!”

Lịch Lạc Sơn lại ho khan mấy tiếng.

Cũng may mà ông ta trốn ở nơi này, cả ngọn núi lớn này là đất đen, mà đất ở đây lại rất mềm xốp.

Trước đây ông ta đã từng tu luyện công pháp đào đất, sau khi dùng thời gian ngắn nhất để đào một địa động, ông ta đã trốn ở trong này.

Ăn uống thì cũng không phải lo, ông ta có những pháp khí loại có không gian, bên trong chứa đựng được rất nhiều đồ ăn thức uống.

Điều duy nhất khiến ông ta khó chịu chính là Ngũ Độc Chưởng trong người.

Độc chưởng này hại ông ta đau đớn vô cùng, đã hơn mười ngày rồi mà vẫn đau đớn như vậy.

“Nhưng cũng sắp ổn trở lại rồi, độc tố này mấy ngày nay đã dần yếu đi.”

Ông ta lấy ra một cái bình ngọc, bên trong chứa Bổ khí đan dùng để bổ sung thực lực.

“May mà lão phu lo trước tính sau, trước đó đã cất không ít đồ tốt ở trên người.

Ông ta khẽ lắc đầu, bỗng nhiên, ở cửa vào cách đó không xa truyền đến những âm thanh sột soạt không ngừng.

Nghe thấy âm thanh, đồng tử của Lịch Lạc Sơn co lại.

Tại sao lại có âm thanh truyền tới được, chẳng lẽ chúng phát hiện ra lão phu rồi?

Hắn tức thì căng thẳng, tay lăm lăm lợi kiếm, cảnh giác nhìn về phía trước mặt.

“Chít chít chít!”

Một con chuột bỗng chạy vụt qua khiến Lịch Lạc Sơn thoáng sửng sốt, sau đó mới thở phào nhẹ nhõm.

Ôi trời ơi, suýt nữa làm hắn sợ muốn chết, hóa ra là một con chuột.

Hắn thầm than mình càng sống càng thụt lùi, thế mà lại bị một con chuột dọa cho vỡ mật.

Ngay sau đó, hắn lần lượt lấy hai bản công pháp là Tù Lung bí pháp và Hàn Minh Công ra.

“Hừ, đợi ta tu luyện hai môn công pháp này, tiến vào cảnh giới Khí Cảm thì không còn phải sợ gì nữa.”

Trong mắt Lịch Lạc Sơn lóe lên tia sáng kích động, hắn tuổi tác đã cao, mặc dù là nội khí tầng chín đấy, nhưng ngay cả như vậy cũng rất khó tiến vào cảnh giới Khí Cảm.

Chỉ còn cách tu luyện hai môn công pháp này mới có thể tiến cấp, vì muốn leo lên từng bước một, hắn đành bất đắc dĩ đưa ra hạ sách này.

Hắn gian nan cố gắng lật xem Hàn Minh Công, càng đọc càng cảm thấy nội dung trong đó tinh diệu vô cùng.

“Sách hay.”

Nếu như ta luyện thành công pháp này sớm hơn một chút thì Cầm Tiên Tử rồi Tiêu Thập Vương Đạo này nọ, tất cả đều sẽ là hài cốt dưới chân ta thôi!

Lịch Lạc Sơn hừ lạnh một tiếng, nhớ năm đó hắn ở Thanh Điền phái cũng là kẻ có thiên phú cực kỳ lợi hại, chỉ thiếu chút xíu nữa thôi là trở thành người như tiên tử rồi.

“Ài...”

Chuyện cũ như mây khói thoảng qua, bây giờ nói gì cũng đã muộn.

Có trách thì chỉ trách năm đó hắn bị Đại sư huynh, Đại sư tỷ chèn ép quá đáng, nhóm người đó đã đi vùng đất man hoang, đến nay chưa về!

“Thôi kệ, tu luyện trước đã.”

Lịch Lạc Sơn lắc đầu, nhắm mắt lại, bỗng nhiên phía trước lại có âm thanh ồn ào truyền tới.

Lần này Lịch Lạc Sơn sởn cả tóc gáy, vì âm thanh này rất lớn, căn bản không thể nào là do chuột phát ra được.

“Ầm!”

Hắn không chần chừ, lập tức tung một chưởng về phía trước mặt.

Nội khí lẫm liệt hóa thành những lưỡi đao sắc bén chém ra bốn phương tám hướng, sắc bén kinh người.

Lưỡi đao rạch qua vách tường, để lại chi chít dấu vết.

Keng keng keng!

Nhưng dường như chúng đều bị thứ gì đó cản lại ở chỗ cuối, tất cả đều bị chặn đứng.

“Quả nhiên là ở nơi này!”

Một giọng nói hùng hậu truyền tới, người đến vóc dáng cao to, sơn động nho nhỏ miễn cưỡng lắm mới nhét vừa người hắn.

Đó chính là Tô An Lâm.

Hắn vừa tìm kiếm khắp ngọn núi này, Khí Cảm thuật nhanh chóng cảm ứng được nơi đây có vấn đề, sau đó dễ dàng phát hiện cửa vào hang động rồi cứ thế tiến vào.

Nhìn người tới, trong lòng Lịch Lạc Sơn trùng xuống, kẻ tìm tới này trông có vẻ thực lực không hề đơn giản.

Đương nhiên Lịch Lạc Sơn cũng không định dài dòng, trường kiếm bay lên, đâm về phía Tô An Lâm.

Nếu như Lịch Lạc Sơn không bị thương thì Tô An Lâm còn phải nghiêm túc mấy phần, nhưng đáng tiếc Lịch Lạc Sơn lại đang bị thương, sau khi bị thương hắn quá yếu!

Vì vậy, Tô An Lâm bắt lấy trường kiếm của hắn dễ như trở bàn tay, ánh mắt nhìn đối phương như nhìn một người chết!

“Kiếp sau phải cẩn thận vào.”

Tô An Lâm không dài dòng, vỗ một chưởng vào vị trí thiên linh cái của Lịch Lạc Sơn.

“Vù bụp!”

Lịch Lạc Sơn trợn tròn, chết không nhắm mắt.

“Phù!”

Tô An Lâm cười một tiếng, bắt đầu kiểm kê tài sản của Lịch Lạc Sơn.

Hắn có một cái túi vải, Tô An Lâm vừa thò tay vào đã lập tức hưng phấn, thế mà lại là một pháp khí không gian.

Pháp khí như túi vải chắc chắn không thuận tiện bằng ngọc không gian, nhưng được cái túi vải này diện tích lớn, không gian rộng bằng cả thùng của một chiếc xe tải lớn.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...