Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 850: Chương 850: Khu Rừng

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Hắn vốn định dùng độ thuần thục để tăng cấp bậc lên một chút, nhưng đáng tiếc môn công pháp này dường như không thể dựa vào độ thuần thục.

Nếu đã như vậy thì hắn dứt khoát thêm điểm vậy, trước đó hắn vẫn còn 500 điểm thuộc tính, tăng cấp Khí cảm thuật thẳng lên đến cấp bậc Đại sư tiêu hao vừa đủ 400 điểm thuộc tính!

Trong nháy mắt, Tô An Lâm liền cảm thấy lực cảm giác của mình đối với mọi thứ xung quanh đã mạnh hơn rất nhiều.

Từng gốc cây ngọn cỏ đều giống như nằm trong đầu hắn.

Giờ khắc này Tô An Lâm rất phấn khởi, công pháp Khí cảm thuật này thực sự đã không mua lầm.

Lực cảm nhận của hắn hiện tại đã có thể phủ khắp ở khoảng cách hai ba trăm mét.

Dĩ nhiên là càng ra xa, lực cảm càng yếu đi.

“Thế này tìm người cũng thuận tiện hơn nhiều.”

Tô An Lâm rất vui vẻ.

Trước đó, hắn dựa vào thanh máu để phát hiện ra mục tiêu, bây giờ đã có Khí cảm thuật thì sẽ càng thuận tiện hơn.

Cứ như vậy, họ liên tục ở bên ngoài tìm kiếm suốt năm sáu ngày, nhưng tiếc là không thu hoạch được gì cả.

Hiện tại những người ra ngoài tìm người cũng đã kiệt sức, cũng không biết phải làm thế nào mới ổn.

Tô An Lâm tranh thủ thời gian trở về một chuyến, lúc này tâm trạng của Cầm tiên tử cũng không được tốt.

Sự việc xảy ra ở tại Cầm Phong của nàng, nàng thực sự phải chịu đựng áp lực lớn nhất.

Cho dù thực lực của nàng có mạnh đến đâu, thiên phú có tốt đến mấy, nhưng đã phạm phải sai lầm thì tông chủ sẽ sẽ trách tội xuống.

“Vẫn chưa tìm được sao, vậy thì làm cái gì ăn hả, tìm có một người mà cũng tìm không được.”

Đêm khuya hôm đó, Cầm tiên tử đi tới bên phía rừng rậm, nhìn thấy một đám người Tô An Lâm ở đó, nàng không nhịn được liền lớn giọng trách mắng.

“Cầm tiên tử, tên Lịch Lạc Sơn đó có phải đã rời khỏi nơi này rồi hay không?”

Tô An Lâm hỏi.

“Không thể nào, những vùng ở xung quanh đều đã được người ở các sơn phong khác phong tỏa lại, Lịch Lạc Sơn không thoát được đâu, chắc chắn ông ta vẫn còn trốn ở nơi này.”

Cầm tiên tử quả quyết nói.

“Vậy thì kỳ quái, ông ta trốn ở đâu chứ.”

“Bắt đầu từ ngày mai trở đi, lục soát trải dài theo diện rộng, mỗi một nơi đi qua đều phải tra xét thật kỹ!”

Cầm tiên tử híp mắt, nói:

“Ta sẽ cùng các ngươi đi tìm người, nhưng hễ ta nhìn thấy có người lười biếng, giết không tha.”

Nói xong, Cầm tiên tử quay người rời đi.

Lúc này áp lực càng lớn hơn nữa.

Tô An Lâm nhìn về mảnh rừng trước mặt, hắn cũng cau mày lại.

“Tên gia hỏa đó rốt cuộc đã trốn ở nơi nào chứ.”

Quả nhiên, trong lòng hắn khẽ động, đã làm đến thế mà vẫn không tìm được, rất có khả năng ông ta đã trốn ở một hang động nào đó hoặc là trốn dưới đất.

“Có lẽ Lịch Lạc Sơn biết một vài bí pháp đào đường hầm nào đó!”

Tô An Lâm suy đoán ra những khả năng.

Mà đào đường hầm, vậy thì chỉ có trốn ở trong núi mới được thôi.

Ngay lập tức hắn quát lên:

“Trước hết bắt đầu điều tra lục soát từ những ngọn núi lớn kia.”

Sáng sớm ngày hôm sau, đông đảo đệ tử lại tiến vào bên trong rừng rậm một lần nữa.

Lần này Tô An Lâm không để Thu Diệp đi theo mình, nguyên nhân rất đơn giản, hắn dự định sẽ đích thân đi về phía những ngọn núi lớn kia để lùng sục tìm người.

Nơi đó vô cùng nguy hiểm, thực lực của Thu Diệp chưa cao, nên hắn đã bảo nàng ta đợi ở nhà.

Ngọn núi đầu tiên Tô An Lâm lục soát chính là một ngọn núi tên là Hắc Thổ Sơn, ở nơi đây nó có diện tích nhỏ nhất nhưng rừng rậm rạp nhất.

Nhưng điều này cũng không phải điều quan trọng, điều mấu chốt ở chỗ bùn đất ở nơi đây đều là đất đen, tương đối mềm xốp.

Nếu như có người am hiểu đào địa động đến nơi đây, chắc chắn sẽ lựa chọn những vùng thế này.

Vừa nghĩ như vậy, Tô An Lâm cầm búa trong tay, bắt đầu bổ xuyên qua ngọn núi lớn.

“Soạt!”

Hắn bổ một búa xuống, một mảng rừng lớn đã bị đổ sụp.

“Soạt!”

Hắn lại bổ thêm một búa xuống.

“Hửm?”

Sau hai canh giờ, cuối cùng Tô An Lâm cũng đã phát hiện ra điều bất thường.

Ở bên trong một địa huyệt sâu thẳm.

“Xì xì xì!”

Nương theo tiếng rít lên đầy đau đớn, một nam tử dựa vào trên vách động, trong cổ họng bất chợt cảm thấy vị tanh ngọt.

Ngay sau đó, ông ta phun ra một ngụm máu đen.

“Tam trưởng lão, Ngũ Độc Chương của ngươi thật sự hung ác!”

Nam tử vẻ mặt dữ tợn, đang thở dốc dữ dội.

Trong lòng ông ta rất hận, sự phát triển của mọi chuyện vậy mà lại kém xa hàng vạn dặm so với kế hoạch ban đầu của ông ta.

Không sai, người này chính là Lịch Lạc Sơn mà mọi người ở bên ngoài đang tìm kiếm.

Ông ta vốn dĩ đã định mời người của tổ chức sát thủ đến đây gây rối, ông ta sẽ nhân lúc náo loạn mà lấy cắp công pháp đi.

Sau đó sẽ lẫn vào trong đoàn người, diễn ra một màn thay xà đổi cột, thần không biết quỷ không hay!

Nhưng lại không ngờ được, kế hoạch này lại bị tên tiểu tử Đệ Ngũ Thành Dương phát hiện ra!

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...