Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 849: Chương 849: Ăn Uống Qua Loa
Phốc phốc phốc!
Một đám Hấp huyết trùng bị siết chặt rồi nổ tung giống hệt như bong bóng vậy.
Kể từ sau khi học được Khống khí thuật, năng suất tiêu diệt tăng lên rất lớn, chưa bao lâu sau đám Hấp huyết trùng đã bị tiêu diệt không còn một con.
Bên trong đầm lầy toàn bộ đều là thi thể và vết máu của Hấp huyết trùng, thoạt nhìn là một mảng đầm lầy đỏ rực chói mắt.
Thu Diệp nhìn cảnh tượng trước mắt thì có chút bất lực, nàng ta chỉ cảm thấy đại nhân rất lạ, những việc hắn làm lại càng lạ hơn.
Bọn họ đến đây không phải để tìm người hay sao, sao đại nhân lại cứ mãi luyện công?
Giải quyết xong chỗ này, Tô An Lâm dẫn theo Thu Diệp tiếp tục đi sâu vào bên trong.
Tiếp theo đó, hắn lại tiêu diệt một vài dị thú.
Đợi đến lúc nửa đêm trở về, Tô An Lâm đã kiểm tra xem điểm kinh nghiệm của mình.
“Điểm kinh nghiệm: 110090/150000.”
“Haiz, chỉ tăng thêm có một ít thôi à. Nơi này quả thật quá ít dị thú.”
Tô An Lâm lắc đầu, hắn và Thu Diệp đi trở về, lúc đi đến bên ngoài cánh rừng thì nhìn thấy nhân thủ của hắn đã đi ra ngoài, ngoài họ ra còn có đám người Hoàng Hương cũng đã trở lại.
Xem tình hình của họ thì cũng vừa mới ra ngoài, Hoàng Hương đang kiểm tra lại số lượng người của mình chuẩn bị rời khỏi.
Bất chợt nhìn thấy Tô An Lâm đi ra, mọi người đều đồng thanh hô lên:
“Tham kiến đại nhân.”
Hoàng Hương sững sờ, vẻ mặt cũng trở nên phức tạp:
“Đại...đại nhân.”
Hiện tại nàng ta được Cầm tiên tử ra lệnh phải nghe lệnh của Tô An Lâm, cho nên một người kiêu ngạo như nàng ta lúc này cũng phải lễ độ chào hỏi.
Tô An Lâm uy nghiêm, thản nhiên lên tiếng:
“Đã kiểm kê nhân thủ thế nào rồi?”
“Cách tổ chức ba người một nhóm đi lục soát của ngươi rất hiệu quả, không có tổn thất một người nào.”
Hoàng Hương lên tiếng nịnh hót nhưng không để lại chút dấu vết nào.
Tô An Lâm gật đầu:
“Ừm, đêm khuya cũng khó tìm người, mọi người đóng giữ ở chỗ ra vào của mảnh núi rừng này đi, thay phiên nhau gác đêm, nhớ kỹ không được để cho Lịch Lạc Sơn chạy thoát khỏi nơi này.”
“Dạ!”
Mọi người ăn qua loa một chút, sau đó chia ra ba người một nhóm, tách ra hành động.
Còn về Tô An Lâm, đương nhiên là gác đêm ở tại chỗ rồi.
Đừng thấy hắn không dốc sức tìm người, nhưng trên thực tế hắn đều đã thêm mỗi người trong mỗi nhóm nhỏ này vào thanh bạn bè.
Hiện tại cấp bậc của hắn không thấp, cho nên thanh bạn bè đã có thể tăng thêm số lượng hơn trăm người.
Ý tưởng của hắn chính là lỡ như có người gặp phải Lịch Lạc Sơn, hắn sẽ có thể phát hiện ra thông qua thanh bạn bè mà nhanh chóng đi tới đó.
Còn nếu như như vậy mà cũng không tìm được Lịch Lạc Sơn, vậy thì không tìm được thôi chứ sao, hắn cũng không phải thần tiên, làm gì có cách nào khác.
Đêm khuya, đống lửa cháy bừng bừng, Tô An Lâm ngồi bên cạnh đống lửa sử dụng Khống khí thuật hết lần này đến lần khác.
Thu Diệp thì ngồi bên cạnh nghịch đống lửa cháy, thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tô An Lâm.
“Đại nhân thật đúng là cần cù chăm chỉ, trên đường đi cứ mãi tu luyện bất cứ khi nào, ngài thật sự rất giống với Cầm tiên tử đó!”
Mấy ngày nay nàng ta hầu hạ Cầm tiên tử, cũng tận mắt nhìn thấy Cầm tiên tử tu luyện không ngừng nghỉ, chăm chỉ vô cùng.
Sau nửa đêm, Tô An Lâm tranh thủ thời gian rảnh lướt xem thanh bạn bè.
“Trạng thái hiện tại của Cầm tiên tử: Không ngủ được, đang lúc trằn trọc, suy nghĩ miên man không ngừng, càng suy nghĩ càng căng thẳng…”
“Trạng thái hiện tại của Nguyên Mậu: Một đống cứt chim rơi xuống đầu, đang chửi mắng không ngớt.”
“Trạng thái hiện tại của Trương Dân: Đã lạc đường trong rừng, hắn và đồng bọn quyết định nghỉ ngơi tại chỗ, ngày mai dựa vào vị trí mặt trời mọc để tìm đường quay về.”
“Trạng thái hiện tại của Tôn Tư: Đã quá mệt, hắn và đồng bọn bàn bạc với nhau, thay phiên nhau gác đêm để được nghỉ ngơi một tý.”
“Trạng thái hiện tại của Võ Minh: Đang chơi trò vận động tập thể cùng với hai sư muội…”
Sắc mặt Tô An Lâm bỗng trở nên kỳ quái.
Đám người này đều là những đệ tử và nha dịch được phái ra ngoài để tìm kiếm Lịch Lạc Sơn.
Nhưng hắn không ngờ tới có những người thật biết cách chơi, còn chơi cái trò vận động tập thể kia.
“Thế hệ của ta cũng không bằng.”
Tô An Lâm cảm khái.
Sau đó hắn tiếp tục lướt xem thanh bạn bè.
“Trạng thái hiện tại của Hoàng Hương: Quần áo vừa bị kéo rách, đang chửi mắng không ngừng…”
“Haiz, một đám người mà chẳng có phát hiện gì cả.”
Tô An Lâm rất thất vọng.
“Ngủ thôi, ngủ thôi.”
Tô An Lâm đóng thanh bạn bè lại, dứt khoát đi nghỉ ngơi.
Vừa sáng sớm ngày hôm sau, Tô An Lâm đã tiến vào trong rừng rậm một lần nữa.
Nhưng lần này vì để dễ dàng phát hiện mục tiêu, Tô An Lâm quyết định tăng thêm chút điểm Khí cảm thuật.
Môn công pháp này hắn có được từ buổi đấu giá, sau khi học vào, nó vẫn luôn xuất phát từ trạng thái Nhập môn.