Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 848: Chương 848: Thực Lực Không Tệ Lắm
“Ngươi cũng làm việc cho đàng hoàng, vừa nãy ta biết là ngươi cố ý nói ra những lời nói đó lúc ta đi đến, có đúng không?”
Cầm tiên tử nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm, khóe môi cong lên.
Tô An Lâm cứng họng, không nhờ Cầm tiên tử còn nhìn ra được chuyện này, đúng là không đơn giản.
“Ách, chủ yếu là người ta bắt nạt ta, ta cũng không thể không trả đòn được đúng không?”
Tô An Lâm nói.
Thu Diệp vội vàng lên tiếng phụ họa thêm cho Tô An Lâm:
“Đúng vậy đó Cầm tiên tử, bọn họ vừa tới đây đã rất ngông cuồng, còn muốn đại nhân phải quỳ xuống.”
“Ừm, cho nên ta đã dạy dỗ nàng ta rồi, Tô An Lâm, ta rất xem trọng ngươi, tiếp theo đây ngươi phải làm việc cho thật nghiêm túc, ta có thể cân nhắc việc dẫn ngươi tiến về vùng đất man hoang.”
Tô An Lâm thực lực không tệ, tính tình cũng rất tốt.
Mặc dù chưa đến mức nói là trung thành tận tâm với nàng, nhưng bất kể thế nào, hắn cũng tốt hơn rất nhiều so với đám thủ hạ bằng mặt không bằng lòng của nàng.
Vùng đất man hoang hung hiểm vô cùng, có đôi lúc tin tưởng cũng quan trọng như thực lực.
Trong lòng Tô An Lâm khẽ động.
Cầm tiên tử vậy mà nói những điều này với hắn!
Điều này chứng tỏ được gì, đó là tin tưởng!
“Xin Cầm tiên tử cứ yên tâm, cái gọi là Thiên Lý Mã thường có, mà Bá Nhạc thì khó tìm, ta sẽ không phụ lòng tốt của Cầm tiên tử.”
Cầm tiên tử nở nụ cười tươi:
“Tốt lắm, nhưng những lời thô tục nói ở vế trước, muốn làm Thiên Lý Mã của ta cũng không dễ dàng vậy đâu.”
Tô An Lâm nói đùa:
“Yêu cầu của ta cũng không cao, ngươi cho cỏ là được.”
Nói xong, trên mặt Tô An Lâm bỗng trở nên cổ quái, sao hắn cứ cảm thấy sai sai ở đâu đó.
Cả Cầm tiên tử và Thu Diệp cũng sững sờ lại.
“Đại nhân, vậy chúng ta cũng đi giúp đỡ tìm kiếm Lịch Lạc Sơn đi.”
Thu Diệp vội vàng lên tiếng nói ngay.
Thu Diệp, ta yêu ngươi chết mất.
Tô An Lâm cũng vội vàng gật đầu:
“Cầm tiên tử, vậy ta đi ngay đây.”
Còn chưa kịp đợi Cầm tiên tử trả lời, Tô An Lâm đã kéo Thu Diệp chạy đi.
“Tên tiểu tử này…”
Cầm tiên tử lẩm bẩm trong miệng, nàng cảm thấy lá gan của Tô An Lâm nay lớn rồi, rất lớn, rất rất lớn!
Nhưng suy nghĩ lại thì cũng đúng, Thiên Lý Mã là gì? Là ngựa mà.
Nếu như là ngựa thì đương nhiên phải ăn cỏ rồi.
Cho nên Tô An Lâm không có gì sai, người có vấn đề chính là nàng.
“Xem ra là ta đã trách lầm hắn rồi!”
Cầm tiên tử khẽ lắc đầu cảm khái, cảm thấy một lãnh đạo như mình mà lại hiểu lầm thủ hạ, đúng là không tốt, rất không tốt.
…
Sau khi Tô An Lâm và Thu Diệp chạy ra ngoài, Thu Diệp vỗ ngực hỏi:
“Đại nhân, lá gan của ngài cũng thật lớn, lại dám cợt nhả với Cầm tiên tử.”
Thu Diệp rất bất lực nhìn về phía Tô An Lâm, vừa nãy nàng ta bị dọa sợ vô cùng, nàng ta sợ rằng Cầm tiên tử sẽ tát một cái đánh chết đại nhân.
Sắc mặc Tô An Lâm cũng cổ quái, nhưng mà thân là một người lãnh đạo, sao hắn có thể rụt rè trước mặt nô tỳ chứ.
“Những lời ta nói cũng là sự thật thôi, có phải ngựa thì ăn cỏ không, vậy những lời ta nói có gì sai chứ?”
“Nhưng mà, nhưng mà…”
“Được rồi Thu Diệp, tục ngữ nói rất đúng, người có suy nghĩ dơ bẩn thì nghe cái gì cũng cảm thấy bẩn, ta cảm thấy ngươi cần phải nâng cao tư tưởng phẩm hạnh rồi đó.”
Tô An Lâm thẳng thắn nói ra.
Thu Diệp còn muốn phản bác, nhưng Tô An Lâm đã trừng mắt lên:
“Hửm?”
“Được rồi, trở về ta sẽ chăm chỉ đọc sách.”
Thu Diệp lập tức bại trận, không dám nhiều lời thêm nữa.
“Vậy mới đúng chứ, nhưng vừa nãy ngươi có công, ta đương nhiên phải thưởng cho ngươi rồi, sau khi trở về ban cho ngươi ba viên Bổ Khí Đan.”
“Đa tạ đại nhân.”
Thu Diệp lập tức mặt mày hớn hở hẳn lên.
Đi vào đến trong rừng rậm phía nam, Tô An Lâm và Thu Diệp bắt đầu tìm người.
Nhưng mà đừng thấy việc tìm người được thu nhỏ trong phạm vi như một mảnh rừng thì dễ, tìm người ở đây cũng chẳng khác nào là mò kim đáy biển.
Tô An Lâm hoàn toàn không có ý định đi tìm người.
Hắn đến đây đơn giản là vì muốn săn một vài dị thú để nâng cao điểm kinh nghiệm mà thôi.
Nơi đây số lượng dị thú vô cùng ít, nhưng có còn hơn không.
Ví dụ như lúc vừa tới đây, lúc đi sâu vào khoảng mười cây số, Tô An Lâm đã phát hiện ra những thanh máu chi chít bên trong một khe núi.
“Hấp Huyết Trùng.”
“Thanh máu: 34/34.”
“Thanh máu: 40/40.”
“Thanh máu: 39/39.”
Những con Hấp huyết trùng này đều ở trong một đầm lầy, xung quanh là những đống xương trắng rơi rụng đầy đất, vừa nhìn liền biết được khi có động vật rơi vào chỗ này đều bị đám Hấp huyết trùng cùng tiến lên công kích, cho nên hài cốt mới nhiều đến như vậy.
Ngay lập tức Tô An Lâm phấn khởi hẳn lên, thanh máu tuy ít nhưng số lượng thì nhiều.
“Thu Diệp, ngươi qua bên cạnh nghỉ ngơi, để ta giải quyết.”
Tô An Lâm khẽ hô một tiếng, sau đó phát động Khống khí thuật.