Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 846: Chương 846: Tâm Niệm Khẽ Động
Một đám nha dịch cũng nhíu mày lại.
Thường ngày, đám đệ tử Thanh Điền Phái người nào người nấy đều ra vẻ làm dáng đến quát mắng họ thì cũng thôi đi.
Hôm nay lại còn hung hăng càn quấy đến như vậy.
Đây chính là Ti trưởng đại nhân của họ, hiện tại ngay cả Cầm tiên tử cũng đều đối xử rất tốt với hắn!
Ánh mắt Tô An Lâm thoáng chốc trở nên lạnh lùng, hắn hất tay nói:
“Bớt nói những lời thừa thãi đi, ta dẫn người của ta đi tìm, các ngươi mang theo người của các ngươi, vậy đi.”
“Được, được, xem ra, sư tỷ của ta vừa bế quan thì cánh ngươi đã cứng cáp rồi.”
Hoàng Hương cười khẩy.
Đây là logic gì đây?
“Mời đi ra khỏi đây, nơi này là Chấp pháp ti, không chào đón các ngươi.”
Tô An Lâm nói một cách dứt khoát.
Hoàng Hương hừ lạnh một tiếng:
“Ngươi thật sự muốn đối đầu với ta?”
“Không phải ta muốn đối đầu với ngươi, mà là không thích phương án của ngươi, chẳng lẽ ta không được phản đối sao?”
“Ngươi có thể phản đối, nhưng mà ngươi phải hiểu được thân phận của ta và ngươi, sớm muộn gì ngươi cũng phải tiến vào Thanh Điền Phái!”
Nàng ta nói đến ba chữ Thanh Điền Phái thì nghiến răng nhấn mạnh.
“Vậy thì thế nào.”
“Ha ha, ha ha, được thôi, đến lúc đó cứ chờ xem bổn sư tỷ chăm sóc chiếu cố đến ngươi như thế nào!”
Đệ tử mới nhập môn, bất kể có thế lực ra sao cũng phải đối xử khách sáo lễ độ với các sư huynh sư tỷ họ. Đây chính là quy củ!
Nhưng tên Đệ Ngũ Thành An này thì hay rồi, lại còn dám vô lễ với nàng ta như vậy.
Tô An Lâm đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên trong lòng hắn khẽ động.
Hiện tại hắn đã tu luyện Khí cảm thuật, có thể cảm ứng được khí cảm trong phạm vi mấy mươi mét.
Mặc dù mới chỉ là cấp bậc Nhập môn, nhưng đối với một số hơi thở sắc bén, hắn vẫn có thể cảm giác được.
Hắn nhận thấy được Cầm tiên tử đã xuất quan rồi!
Không chỉ như vậy, nàng còn đang đi về phía bên này!
Tâm niệm khẽ động, Tô An Lâm cố ý lên tiếng:
“Hoàng Hương sư tỷ, giọng điệu này của ngươi có vẻ khó chịu, nghe ra ý của ngươi là muốn bắt nạt ta sao?”
“Bắt nạt ngươi thì thế nào, hôm nay ngươi không làm ta thấy dễ chịu, ta đương nhiên cũng sẽ không để cho ngươi được sống thoải mái.”
“Được thôi, nhưng ngươi là sư muội của Cầm tiên tử, nếu như Cầm tiên tử biết ngươi ngấm ngầm bắt nạt đệ tử mới thì nàng sẽ thế nào?”
“Ngươi còn muốn mách lẻo? Ha ha, sư tỷ cũng sẽ không bận tâm đến chút chuyện nhỏ này đâu!”
“Ngươi chắc chắn vậy sao?”
Tô An Lâm bĩu môi nói:
“Có phải ngươi cho rằng Cầm tiên tử chuyên tâm luyện võ, không đoái hoài đến những chuyện bên dưới được cho nên ngươi có thể làm hùm làm hổ đúng không?”
Hoàng Hương hừ lạnh, vô thức nói:
“Vậy thì sao?”
Tô An Lâm lắc đầu cảm khái:
“Thì ra ngươi là người bằng mặt không bằng lòng như thế!”
“Hừ, ngu ngốc!”
Hiện tại bắt người quan trọng hơn, đợi giải quyết xong chuyện này, nàng ta sẽ cho Tô An Lâm biết, sự quan tâm của sư tỷ là như thế nào!
Nàng ta quay đầu lại đang muốn dẫn người rời khỏi.
Nhưng bỗng nhiên nàng ta chú ý đến, những đệ tử phía sau đều đang ngây người nhìn ra sau lưng nàng ta.
“Đứng ngây ra đó làm gì? Đi thôi!”
Hoàng Hương quát to.
“Tham kiến Cầm tiên tử!”
Đúng vào lúc này, một đám đệ tử vội hô lên.
“Sư tỷ!”
Hoàng Hương đơ mặt, vội quay đầu lại.
Quả nhiên thấy được Cầm tiên tử vẻ mặt không vui đứng ở đằng sau.
Tô An Lâm đã đi đến bên cạnh Cầm tiên tử, nói một cách cung kính:
“Cầm tiên tử, ngài xuất quan rồi.”
“Ừm!”
“Sư tỷ!”
Hoàng Hương nở nụ cười tươi, vội đi qua.
“Bốp!”
Không ngờ vừa mới lại gần, Cầm tiên tử đã tiến lên trước một bước, tát nàng ta một bạt tai.
Tất cả mọi người đều thấy ngỡ ngàng sợ hãi.
Hoàng Hương ôm mặt, run rẩy cúi đầu xuống, nàng ta vội quỳ sụp xuống.
“Sư tỷ, ta ta…”
“Hoàng Hương, lá gan của ngươi cũng thật lớn, có phải ngươi cho rằng ta luôn bế quan thì ngươi có thể làm mưa làm gió ở ngoài không?”
Với năng lực của Cầm tiên tử, nàng đương nhiên nghe được hết cuộc trò chuyện ban nãy, tâm trạng cũng rất khó chịu.
Không ai sẽ hy vọng thủ hạ của mình âm thầm bắt nạt những đệ tử khác của mình.
Hoàng Hương cảm thấy thật xui xẻo, vừa nãy nàng ta chỉ muốn dạy dỗ Tô An Lâm, uy hiếp hắn một chút thôi! Nhưng không ngờ trong lúc nhất thời đã quá mức kích động, nàng ta đã nói ra hết những suy nghĩ trong lòng mình, lần này phiền phức rồi đây.
“Sư tỷ, ta không có ý đó.”
Hoàng Hương vội vã lên tiếng phủ nhận.
“Không có ý đó? Chẳng lẽ ban nãy là ta đã nghe nhầm sao?”
Cầm tiên tử lạnh lùng lên tiếng.
“Không có, ta...ta chỉ là nhất thời nôn nóng…”
“Hừ, ta thấy ngươi là nhanh mồm nhanh miệng, thoáng chốc đã nói ra hết những lời trong lòng thì đúng hơn.”
Tô An Lâm lên tiếng chế giễu:
“Còn không mau chóng tìm cớ đi?”
“Ngươi!”
Hoàng Hương lúc này hận Tô An Lâm chết được, tên tiểu tử này lại còn nhân cơ hội đạp nàng ta.