Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 845: Chương 845: Tam Sư Tỷ Của Cầm Phong

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Dẫn đầu là một nữ tử mặc một bộ váy dài màu xanh, đằng sau còn dẫn theo một đám đệ tử Thanh Điền Phái.

Trong Thanh Điền Phái, những người có thể không cần mặc quần áo của đệ tử bình thường thì đều có địa vị tương đối cao.

Nữ tử này chính là như vậy, nàng ta là một sư tỷ có địa vị rất cao trong Cầm Phong.

Trong Cầm Phong vẫn luôn do nàng ta phụ trách sinh hoạt thường ngày và chuyện vụn vặt của Cầm tiên tử.

“Ti trưởng ở nơi này đâu, mau ra đây cho ta!”

Nữ tử này vừa tiến vào đã quát to.

“Ai vậy chứ, ai mà lại có tính khí nóng nảy như vậy.”

Có nha dịch lẩm bẩm.

Tô An Lâm trừng mắt liếc nhìn người vừa lên tiếng, nha dịch thấy vậy liền vội cúi đầu xuống.

Tiếp đó, Tô An Lâm đi ra cửa.

“Ta là Ti trưởng, ngươi là…”

Nữ tử quét mắt về phía Tô An Lâm:

“Ta là Hoàng Hương sư muội của Cầm tiên tử, Cầm tiên tử đâu?”

“Gần đây nàng đang bế quan tu luyện, cũng đã được mấy ngày rồi!”

Tô An Lâm đáp lại.

“Vậy sao.”

Hoàng Hương cau mày nói:

“Thôi vậy, hiện tại sư tỷ bế quan, tất nhiên không được quấy rầy đến, chút chuyện nhỏ này để chúng ta xử lý vậy!”

Nàng ta lại nhìn về phía Tô An Lâm lần nữa:

“Ngươi chính là Đệ Ngũ Thành An đúng không, tiếp theo đây ngươi cứ nghe theo chỉ thị của ta. Phái tất cả mọi người ra ngoài, nếu không tìm được Lịch Lạc Sơn thì không được phép quay về.”

“Hiện tại vị trí của Lịch Lạc Sơn đại khái là ở phía nam, chúng ta dõi theo dấu vết của các trưởng lão cơ bản biết được phương hướng của ông ta, mọi người đi dọc theo phía nam, chia nhau ra hành động, nếu phát hiện mục tiêu thì bắn ra tín hiệu!”

Nghe vậy, không chỉ có Tô An Lâm cau mày lại, mà ngay cả những nha dịch bên dưới cũng cạn lời.

Đi về phía nam chính là rừng rậm, nếu như đi sâu vào trong rất dễ lạc mất phương hướng.

Trong tình huống này không nên tách nhau ra hành động, bởi vì đi một mình trong đó sẽ rất dễ lạc đường.

Tô An Lâm nói:

“Ách, Hoàng Hương sư tỷ, phía nam là rừng rậm chằng chịt, rất dễ lạc đường, chi bằng chia ra ba người thành một nhóm để hành động, nếu không sẽ tổn thất nhân thủ rất nghiêm trọng, hơn nữa ba người một nhóm thì khi đối mặt với Lịch Lạc Sơn cũng có năng lực tự bảo vệ mình.”

Tuy rằng nói Lịch Lạc Sơn đã trúng Ngũ Độc Chưởng, thân mang trọng thương, nhưng bất kể thế nào, đó cũng chính là cao thủ Nội khí tầng chín, không thể xem thường được.

Tô An Lâm nói ra đúng theo tình hình thực tế, nhưng không ngờ Hoàng Hương thẳng thừng hất tay, giở giọng trách mắng:

“Ba người một nhóm thì phải tìm đến lúc nào? Ngươi đừng nói nữa, hiện tại ở đây ta làm chủ.”

“Nếu như có người chết đi, chẳng phải sẽ tổn thất lớn hơn, càng khó tìm người hơn hay sao.”

Tô An Lâm nói:

“Ngoài ra, dựa vào quy củ, ta là người do Cầm tiên tử quản, chứ không phải do sư tỷ ngươi quản, tuy rằng ngươi cũng coi như là sư tỷ của ta, nhưng không có quyền ra lệnh cho ta!”

Ti trưởng Tạp La Thành là do Cầm Phong quản lý, vậy cũng coi như là được Cầm tiên tử quản lý.

Nhưng không có nghĩa là sư muội của Cầm tiên tử có thể quản hắn.

Suy nghĩ về sự an toàn khi đối mặt với đối thủ và hiệu suất tìm người, Tô An Lâm không thể nghe theo mệnh lệnh thế này được.

“To gan, ngươi dám nói chuyện với ta như vậy.”

Hoàng Hương cau mày chặt lại:

“Ngươi có biết ta là ai không?”

“Ta vừa tiến nhập vào môn hạ của Cầm tiên tử, vậy thì coi như là sư đệ của ngươi, ngươi là sư tỷ của ta, chỉ có vậy thôi.”

“Chỉ có vậy thôi? Buồn cười! Ta chính là Tam sư tỷ của Cầm Phong!”

“Ồ, là Tam sư tỷ à.”

Tô An Lâm thản nhiên ngoáy tai, bộ dáng lơ đễnh không quan tâm.

Nói đùa chắc, không phải chỉ tiến vào Cầm Phong sớm hơn hắn một thời gian thôi hay sao, có gì hay ho đâu?

Hơn nữa với thực lực của hắn hiện tại cũng không sợ nàng ta.

Thanh máu của Hoàng Hương này cũng không cao, chỉ có 700.

Hiện tại hắn đã có thể đối kháng với cao thủ Khí cảm cảnh, cần phải xem sắc mặt nàng ta sao?

Với lại, mạng của hắn hiện tại đang nằm trong mắt Cầm tiên tử, rất quý giá, cho dù có phải thật sự nổi lên xung đột với Hoàng Hương, Cầm tiên tử cũng sẽ không làm gì hắn.

Thấy dáng vẻ Tô An Lâm thờ ơ không đếm xỉa đến lời mình nói, đừng nói là Hoàng Hương, ngay cả những người khác ai nấy cũng trừng to đôi mắt, chỉ cảm thấy không thể tin nổi trước biểu hiện của Tô An Lâm.

“Ngươi như vậy là có ý gì?”

Hoàng Hương quát lên.

“To gan, ngươi nói chuyện với Hoàng sư tỷ như thế sao, lễ độ chút đi!”

“Chỉ là một ti trưởng nhỏ nhoi mà thực sự quá to gan, còn không mau quỳ xuống!”

Lại có một người dáng vẻ giống như tỷ muội quát lên.

Hay thật chứ, lại còn dám bảo hắn quỳ xuống.

Tô An Lâm cười lạnh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...