Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 844: Chương 844: Lưỡi Đao Đến Từ Bốn Phía
Đệ Ngũ Thành Dương nhìn về phía người mặc áo đen kia, hơi nhíu mày. Bóng người này, rất quen thuộc. Có điều không đợi hắn nhìn kỹ, người mặc áo đen kia đã di chuyển bước chân, biến mất trong bóng đêm.
Không mấy chốc, các đệ tử trong môn phái đi tới càng lúc càng đông. Mà lúc này bốn tên mặt áo đen còn lại giống như là đã nhận được mệnh lệnh, không hẹn mà cùng bay tứ tán đi, nhanh chóng rời khỏi Thanh Điền phái.
"Đã xảy ra chuyện gì, sao lại có người xông tới.
Đại sư huynh, Đại sư tỷ của Cầm phong đã đi tới, sắc mặt rất khó coi. Hiện tại Cầm tiên tử không có ở nơi này, an nguy của nơi này là do bọn họ phụ trách. Chẳng qua mọi người không ngờ tới sẽ xảy ra chuyện này. Bọn họ không dám tưởng tượng đến lúc Cầm tiên tử trở về, sẽ trách phạt bọn họ như thế nào.
"Mau đi tra đi, xem xem đám thi thể đó rốt cuộc là do ai phái đến?"
Trên mặt đất có mấy chục bộ thi thể mặc đồ đen, thực lực đều nằm trong khoảng tầng thứ ba Nội Khí. Theo lý mà nói, thực lực như vậy không tính là cao, nhưng vấn đề là đám người mặc áo đen này đều mặc quần áo của đệ tử Thanh Điền phái. Dưới tình huống trời tối đen, một đám đệ tử trông coi không nhìn kỹ, cho nên mới bị đánh lén, rất nhiều người bị tử thương thảm trọng.
"Tại sao đám người này lại có quần của của Thanh Điền phái chúng ta vậy?"
Sắc mặt Đại sư tỷ khó coi.
…
Thấy Lịch Lạc Sơn đồng ý, mọi người đều thở phào một hơi nhẹ nhõm.
“Lão Lịch, ta đã nói rồi, không làm thì không có gì phải sợ cả.”
“Đúng vậy đó.”
Lịch Lạc Sơn khẽ cười, bỗng nhiên cơ thể ông ta xoay tròn, một cỗ nội khí dồi dào tản ra khắp bốn phía hệt như từng lưỡi đao vậy.
Phốc phốc phốc!
Trong nháy mắt từng người trong số họ đều trúng chiêu.
“Aaa…”
Mấy đệ tử bị đánh bay ra ngoài.
Cũng may mà các vị trưởng lão thực lực cao cường, ngay tức thì đã phát hiện ra điều bất thường nên vội phòng ngự.
Tam trưởng lão thực lực mạnh nhất trong số đó, chính là ở cảnh giới Khí cảm cảnh, Tam trưởng không hề chần chừ mà đập về phía Lịch Lạc Sơn.
Phốc!
Lịch Lạc Sơn phun ra máu tươi, năm ngón tay đen sì in hằn ở phần ngực, rõ ràng ông ta đã trúng nội thương.
“Lịch Lạc Sơn, quả nhiên là ngươi giở trò.”
Sắc mặc Lịch Lạc Sơn vô cùng khó coi, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm vào Đệ Ngũ Thành Dương.
Nếu như không phải do tiểu tử này thì ông ta đã có thể che dấu không một kẽ hở.
Bây giờ thì hay rồi, hắn đã phá hủy kế hoạch của ông ta.
Ông ta càng nghĩ càng thấy tức giận, trực tiếp chém giết về phía Đệ Ngũ Thành Dương.
Đệ Ngũ Thành Dương không chần chừ, ném pháp khí ra.
“Trưởng lão cứu mạng!”
Các vị trưởng lão lần lượt xuất chiêu, lao về phía Đệ Ngũ Thành Dương với ý đồ bảo vệ Đệ Ngũ Thành Dương.
Nhưng vào lúc này, Lịch Lạc Sơn quay đầu lại, vội rời khỏi nơi này.
Giờ khắc này, Lịch Lạc Sơn đã không định ở lại đây thêm nữa, ông ta đã bị bại lộ, cầm theo hai môn công pháp mà mình có được, hiện tại chỉ có thể tìm một nơi nào đó trú ẩn mà thôi.
Hơn nữa, ban nãy ông ta đã trúng phải Ngũ Độc Chưởng Pháp của Tam trưởng lão, thân thể đã bị nội thương.
Nếu như còn chần chừ không chạy, đợi thêm lát nữa có lẽ sẽ không chạy thoát được.
“Lịch Lạc Sơn, đứng lại cho ta.”
“Lịch Lạc Sơn, ngươi ăn cướp bí tịch của bổn môn, nếu tông chủ biết được sẽ không tha cho ngươi, ngươi vẫn nên bó tay chịu trói thì hơn.”
Lịch Lạc Sơn hừ lạnh:
“Ngươi cho rằng ta là con nít ba tuổi chắc, các vị, nể tình làm đồng môn bao nhiêu năm nay, chớ nên đuổi theo ta, nếu không ta chỉ có thể hạ sát chiêu mà thôi.”
Giọng nói của Lịch Lạc Sơn cứ càng lúc càng xa, cuối cùng rời khỏi sơn môn.
…
Sáng sớm ngày hôm sau.
Trong Tạp La Thành đã có rất nhiều đệ tử đến đây.
Cùng lúc đó, một tin tức được truyền ra ngoài, Thanh Điền Phái xảy ra chuyện lớn.
Trưởng lão ngoại sự Lịch Lạc Sơn ăn cắp hai môn công pháp Hàn Minh Công và Tù Lộng Bí Pháp chạy thoát.
Thanh Điên Phái tổn thất nặng nề, đêm hôm qua có hơn mấy chục đệ tử bỏ mạng, người trọng thương nhiều vô số kể.
Nhưng Lịch Lạc Sơn cũng không khá hơn, cơ thể ông ta bị trúng Ngũ Độc Chưởng, hiện tại ước chừng chỉ chạy trốn ở gần đây.
Bởi vì bị thương nặng, ông ta không thể chạy trốn xa được, nhất định sẽ trốn ở nơi nào đó tĩnh dưỡng lại.
Mới sáng sớm Tô An Lâm cũng đã nhận được tin tức này.
“Con bà nó, sao lại có mấy chuyện vặt vãnh thế này.”
Tô An Lâm bất lực, vốn dĩ hôm nay hắn muốn luyện dược, e là hôm nay không luyện được rồi.
Thân làm Ti trưởng, hắn cần phải đích thân dẫn đội đi lục soát tìm kiếm Lịch Lạc Sơn.
Hiện tại Cầm tiên tử vẫn còn trong mộng cảnh, cho nên Tô An Lâm chỉ có thể tự mình sắp xếp nhân thủ đi tìm người.
Nhưng khi hắn vừa bố trí nhân thủ xong xuôi, một tốp người đã sẵn sàng chuẩn bị xuất phát thì bỗng nhiên ở bên ngoài có một đám người đi vào.