Đang đọc truyện
Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]
Chương 842: Chương 842: Khí Cảm Cảnh
Hình tượng này, con mẹ nó có khác gì là khí vận tử đâu?
Toàn bộ yếu tố của khí vận tử đã tụ tập đủ hết rồi.
"Đại nhân, thuộc hạ biết ngài có hứng thú với chuyện luyện dược, cho nên đã sai người mang thứ này đến cho ngài trước."
Ma Lượng Tử nói.
"Ừ, làm rất tốt."
"Vậy giờ chúng ta nên xử lý tên Trương Phàm kia như thế nào đây?"
Ma Lượng Tử hỏi.
"Còn phải để ta dạy cho ngươi hay sao? Diệt cỏ tất nhiên là phải nhổ tận gốc rồi! Giết đi!"
Tô An Lâm nói.
"Rõ!"
"Chờ đã, sau khi giết chết thì thiêu sạch sẽ. Ngươi đi chuẩn bị luôn đi, ta muốn tận mắt nhìn xem."
Đối với thể loại như là khí vận tử, Tô An Lâm cần phải đảm bảo mọi chuyện không có chút sai lầm nào, tuyệt đối không thể để cho bọn họ có bất kỳ cơ hội lật ngược tình thế nào.
Ma Lượng Tử vừa nghe thấy vậy, lập tức ngây người ra. Tình huống gì thế này, giết xong rồi còn phải thiêu sạch sẽ. Thật là tàn nhẫn!
Có điều hắn chưa nói gì cả, chỉ đi ngược trở về, một lát sau có mấy người nâng thi thể của Trương Phàm đi ra. Đợi Tô An Lâm xác nhận đúng người, mới để bọn họ ném hắn lên đống củi, bị một đống lửa thiêu sạch sẽ không còn một đốt xương mới thôi. Cuối cùng còn để bọn thuộc hạ rải tro đi khắp nơi.
Sau khi bận việc xong, trời đã tối đen đi rồi. Tô An Lâm chắp tay sau lưng đi vào trong phủ. Đợi đến khi đi qua cửa, hắn mới phát hiện Cầm tiên tử còn đang ở cạnh ven hồ chờ hắn.
"Cầm tiên tử, đã trễ thế này rồi mà ngươi còn chưa đi nghỉ ngơi hả?"
Tô An Lâm tò mò đi qua.
Cầm tiên tử nhìn mặt hồ bình tĩnh, hình như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Tận đến lúc Tô An Lâm đi tới gần, Cầm tiên tử mới đột nhiên nói:
"Lúc buổi chiều ta đến tìm ngươi, nghe nói suốt một ngày hôm nay ngươi không có ở nhà, ngươi đã đi đâu vậy?"
"À, Cầm tiên tử, ngươi nói đến chuyện này hả, ta đi tới hội đấu giá."
"Mua được cái gì?"
"Sổ tay luyện dược."
Tô An Lâm thuận miệng nói, trong lòng còn đang thầm tò mò, không hiểu tại sao Cầm tiên tử lại đột nhiên quan tâm đến hắn như thế.
"Sổ tay luyện dược, ngươi còn có hứng thú với chuyện luyện dược nữa sao?"
Ngữ điệu của Cầm tiên tử cao hơn vài phần, giống như là không thể tưởng tượng nổi.
Dù sao bản thân Tô An Lâm đã tu luyện ba loại lực lượng. Nội khí, cương khí cùng với dương khí. Hiện tại thì hay rồi, hắn còn học thêm cả luyện dược nữa. Một người sao có thể có được nhiều tinh lực để học tập như vậy?
Tô An Lâm lại không nghĩ nhiều như thế, gật đầu nói:
"Đúng vậy, từ trước ta đã có hứng thú với chuyện này rồi."
"Ngươi đúng là có nhiều tinh lực thật đấy."
Cầm tiên tử khẽ lắc đầu, bỗng nhiên cảm thấy Tô An Lâm đã phân tán tinh thần sang quá nhiều thứ, nếu như hắn chịu tập trung tinh lực, chỉ chú trọng vào một hai thứ, như vậy hắn có thể đạt được thành tựu cao hơn nữa. Có điều nàng cũng không nói thêm gì nữa, nàng không phải là sư phụ của Tô An Lâm, không cần thiết phải nhiều lời.
"Cầm tiên tử, đã muộn như vậy rồi mà ngươi còn tìm ta, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Tô An Lâm đã gấp không chờ nổi muốn đi xem mấy cuốn thư tịch mới lấy được, thúc giục hỏi nàng.
"Ta chuẩn bị dùng Mộng Lưu Li, ngươi phái một ít người đến canh giữ bên ngoài phòng để bảo vệ ta, không cho phép bất kỳ kẻ nào đến quấy rầy."
Cầm tiên tử nói.
Tô An Lâm hơi sửng sốt:
"Vội vàng như vậy sao?"
"Ta đã là Khí Cảm cảnh, không cần phải chuẩn bị thứ gì cả."
"Vậy được rồi, để ta đi sai người chuẩn bị."
Tô An Lâm lập tức đi phân phó thủ hạ.
Một canh giờ sau, bên ngoài hậu viện của Cầm tiên tử có ba mươi thủ vệ đứng canh gác, gần như là cách hai mươi mét lại có một người. Còn Tô An Lâm thì chuyển đến trong sân ở sát bên sân mà Cầm tiên tử đang ở, hắn cầm cuốn bí tịch lấy được từ chỗ Trương Phàm trong tay, vừa đọc sách vừa canh gác ở đây, nếu như có bất kỳ động tĩnh gì, hắn có thể đến bảo vệ Cầm tiên tử ngay lập tức.
Đêm khuya, sau khi chuẩn bị xong xuôi hết thảy mọi thứ, Cầm tiên tử lấy một mảnh cánh hoa Mộng Lưu Li ra, ngậm vào trong miệng rồi nằm lên trên giường. Ở trong phòng có một mùi hương lạ lùng đang lan tỏa. Đây là hương liệu mà nàng đặc biệt chuẩn bị, sau khi đốt sẽ có mùi hương đặc thù, có thể khiến cho người ta dễ dàng đi vào giấc ngủ.
Đầu óc dần nặng nề, nàng đã ngủ. Nàng dường như đã trở về thời còn trẻ tuổi...Từng chuyện cũ xuất hiện trước mặt nàng. Ở trong mộng, nàng lại bắt đầu tu luyện lại từ đầu. Nàng đi từng bước, trở nên mạnh hơn, đánh bại một tên lại một tên địch nhân trên con đường tu luyện của mình.
Mà trong hiện thực, Tô An Lâm còn đang lật xem bí tịch của Trương Phàm, ngồi đọc suốt một đêm. Hắn nhận ra, lợi ích mà cuốn bí tịch này mang lại quả thật rất lớn, còn hữu ích và đầy đủ hơn so với cuốn sổ tay luyện hắn mua được từ hội đấu giá nhiều.