Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 836: Chương 836: Đã Giải Quyết Xong Nguy Hiểm

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Đại ca tức giận, đánh hắn còn là nhẹ, trước kia cứ hơi một tí là lại cấm túc hắn, khiến hắn cực kỳ phiền muộn.

Bây giờ tách ra cũng không tệ, dù sao cũng có câu xa thơm gần thối mà.

Cứ như vậy, đám người ăn cơm xong, Đệ Ngũ Thành An được dẫn về Thanh Điền phái.

Ngày hôm sau.

Khi Tô An Lâm biết được Đệ Ngũ Thành An đã tới Thanh Điền phái, được thuộc hạ của Cầm Tiên Tử đón tiếp, hắn mới mỉm cười.

Đã giải quyết xong nguy hiểm.

Ngày hôm đó, Tô An Lâm nghe nói một hội đấu giá trong thành muốn đấu giá vài thứ.

Đan dược, dược liệu, một số vũ khí.

Thậm chí còn có một bản bí tịch luyện dược.

Nghe nói, bí tịch luyện dược này là do một người trẻ tuổi đấu giá, cha của hắn là một luyện dược sư, bởi vì người trẻ tuổi này không có hứng thú gì với luyện dược, cho nên dứt khoát đấu giá bí tịch luyện dược để đổi một ít tài vật cho mình tu luyện.

Đương nhiên, thực lực của luyện dược sư này cũng không mạnh lắm, cho nên bí tịch đó cũng không cao siêu gì, chỉ ghi chép một vài cách luyện đan dược cơ sở.

Nhưng cho dù như thế vẫn khiến toàn thành chú ý.

Dù sao truyền thừa của luyện dược sư cũng cực kỳ thưa thớt.

Bây giờ những luyện dược sư cao cấp căn bản đều ở trong các thế lực lớn, thế lực bình thường đừng nói là tìm luyện dược sư, cho dù chỉ tìm một vài bút ký truyền thừa luyện dược sư cũng không được.

Bởi vậy, dù lần này chỉ là bản chép tay luyện dược bình thường cũng rất gây chú ý.

Tô An Lâm nghe vậy, đương nhiên là muốn tham dự.

Vốn dĩ hắn đang học tập thuật chế thuốc, thế nhưng thuật chế thuốc Huyền Nguyên có vẻ quá cao cấp, tốc độ tăng lên rất chậm.

Trừ khi trực tiếp thêm điểm.

Nhưng mà dạo này hắn cũng không kiếm được điểm thuộc tính.

Hắn muốn lấy được bút ký luyện dược sư phổ thông này để học từ cơ sở.

Tại hội đấu giá Long An.

Tống gia trong thành chủ trì hội đấu giá cấp cao, gần như cứ cách ba bốn này lại có một buổi đấu giá.

Trước đó Tô An Lâm đã nói với Tống Kỳ Lân mình sẽ đến hội đấu giá, hôm sau liền nhận được thư mời.

Tô An Lâm cầm thư mời, mặc quan phục, dẫn theo ba mươi nha dịch đến hội đấu giá.

Vì sao phải dẫn theo nhiều người như vậy?

Đương nhiên là phô trương rồi.

Đỡ để có người không có mắt dám tranh giành với hắn lúc đấu giá.

Sau khi Tô An Lâm dẫn người đi vào phòng đấu giá, quả nhiên, những nơi hắn đi qua, mọi người đều né tránh.

"Tránh ra tránh ra, ti trưởng đại nhân giá lâm."

"Tránh ra!"

Từng nha dịch mở đường cho Tô An Lâm.

Không có cách nào cả, hôm nay phòng đấu giá quá náo nhiệt, không nói đến việc nhiều người, mà quan trọng là còn có rất nhiều người bán hàng rong.

Dưới khung cảnh chen chúc như vậy, Tô An Lâm lại dẫn theo nhiều người, đương nhiên là không thể đi được rồi.

Sau đó, từng nha dịch mới mở đường cho Tô An Lâm.

Nhìn từng người bị đẩy ra, Tô An Lâm đột nhiên cảm thấy có phải mình quá bá đạo rồi hay không?

Nhưng mà đây chính là quyền thế.

Hắn phát hiện mình lại có một ít cảm giác mê luyến.

Nhìn từng người tỏ ra sợ hãi, Tô An Lâm cũng không để ý.

Bỗng nhiên, hắn hơi liếc thoáng qua một chỗ, nhíu mày.

Hắn chú ý tới một ánh mắt căm hận.

Hắn vô ý thức nhìn sang, chủ nhân ánh mắt này là một thanh niên chừng hai mươi tuổi, lúc này đang siết chặt hai tay, vẻ mặt giận dữ.

"Cẩu quan!"

Hắn nói nhỏ một tiếng.

Mặc dù giọng nói rất nhỏ, nhưng Tô An Lâm vẫn nghe được.

Hắn lập tức dừng lại, đi tới chỗ thanh niên.

Thanh niên sững sờ, sắc mặt bỗng nhiên khó coi hẳn lên, nhưng lại vội vàng khôi phục:

"Đại nhân!"

"Ngươi hận ta?"

"Không có."

"Vậy sao vừa rồi ngươi lại mắng ta."

Nói rồi, Tô An Lâm nhìn thanh máu trên đỉnh đầu thanh niên.

"Thanh máu: 510/510.”

Đối với độ tuổi của hắn, thực lực như vậy đúng là không tệ.

"Ta...Ta không có."

Sắc mặt thanh niên trắng bệch, hắn không nghĩ tới lời mình nói lại bị nghe thấy.

"Đại nhân, đại nhân, đây là cháu ta, có chuyện gì vậy?"

Bỗng nhiên, một người đàn ông trung niên đi ra.

Tô An Lâm tập trung nhìn, là phú thương bản địa - gia chủ Ngô gia.

Ngô gia từng tặng quà cho hắn, cũng coi như quen thuộc.

Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm, Tô An Lâm cũng không muốn làm to chuyện, dặn dò:

"Lần sau không được như vậy nữa."

"Vâng vâng."

Gia chủ Ngô gia thở dài một hơi.

Chờ Tô An Lâm đi xa, gia chủ Ngô gia mới thở dài nói:

"Trương Phàm, đang yên đang lành ngươi đi trêu chọc vị sát tinh này làm gì."

"Đây chính là một tên cẩu quan, ngươi nhìn hắn vừa mới tới đã hống hách như vậy, không phải chỉ là dẫn theo nhiều người thôi sao."

Trương Phàm tức giận nói.

Từ nhỏ hắn đã xuất thân không tốt, ở quê một số cẩu quan cũng bắt nạt người khác như thế, còn bắt nạt cả hắn.

Cho nên nhìn thấy dáng vẻ vừa rồi của Tô An Lâm, hắn liền nhớ lại chuyện không tốt.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...