Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 832: Chương 832: Đệ Tử Cốt Cán

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

“Ta nên làm gì bây giờ?”

Tô An Lâm nỉ non.

Có thể xác định, mặc dù Cầm Tiên Tử sẽ không đối phó hắn, nhưng ngộ nhỡ thì sao?

Hắn không dám mạo hiểm.

Nhưng hắn lại không muốn rời khỏi đây.

Bây giờ không giống trước kia, trước đây hắn nói đi là có thể đi, nhưng hiện giờ, hắn vất vả lắm mới có được dây Cầm Tiên Tử này.

Hắn có thể thông qua Cầm Tiên Tử tu luyện để tiến vào Khí Cảm cảnh.

Còn có thể đi tới Man Hoang Chi Địa.

Bây giờ, người nhà của Đệ Ngũ Thành An lại đến, làm xáo trộn tất cả các kế hoạch của hắn.

“Đại nhân, ngài đã trở về.”

Thu Diệp mặc tạp dề đi ra, vội nghênh đón.

“Đại nhân, ngài ra ngoài mấy ngày, y phục trên người đã bẩn hết rồi, đi thay đi, ta đi lấy y phục mới cho ngài.”

“Ừm, được.”

Tô An Lâm quyết định cứ áng binh bất động trước, nếu thật sự không được thì nửa đường chặn giết đệ đệ của Đệ Ngũ Thành An cũng được.

Nghĩ đến đây, Tô An Lâm cảm thán.

Không ờ mình cũng trở thành một người vì lợi ích mà bắt đầu giết người.

Ôi, đồ long giả, cuối cùng cũng thành ác long thôi.

Thay y phục xong, Ma Lượng Tử, Dương Quyên và các thành viên cốt cán khác đều tới đây.

Bên trong đại sảnh, một nhóm người đang bẩm báo tình hình gần đây.

Sau khi họ càn quét phái Thiên Nhận, phát hiện tất cả mọi người đều đã chết rồi.

Tất nhiên, cũng có nhiều người mất tích.

Danh sách đệ tử và trưởng lão trong phái Thiên Nhận cũng không cánh mà bay.

Về phần tài vật cùng với các loại vũ khí trang bị, đan dược, đã bị chuyển đi từ trước rồi nhưng không biết đi đâu.

Biết những chuyện này, Tô An Lâm cảm thán:

“Xem ra, Hoàng Thúy Quyên đã chuẩn bị tốt đường lui từ trước rồi.”

“Đúng vậy.”

“Vậy một vài đệ tử cốt cán thì sao?”

Tô An Lâm hỏi.

“Đệ tử cốt cán, Đại sư huynh Cố Sùng Minh, đã bị đại nhân giết chết, chính là người giả mạo chạy trốn kia.”

Dương Quyên nói:

“Những người khác đều không thấy đâu, đúng rồi, Đại sư tỷ phái Thiên Nhận Từ Chí Linh cũng mất tích.”

“Từ Chí Linh?”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, nghĩ đến vừa mới tách khỏi Chí Linh.

‘Xem ra chính là nàng.’ Tô An Lâm hiểu ra.

Nhưng hắn cũng không hề hối hận khi không giết đối phương.

Con người đều có tính hai mặt, họ vì muốn trở nên mạnh mẽ nên mới giết người, mình vì lợi ích cũng phải giết người, chỉ là lập trường khác nhau mà thôi.

Hiện giờ, mẫu trùng của ma trùng thượng cổ đã chết, Từ Chí Linh cũng không thể tạo ra sóng gió lớn gì.

Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Ma Lượng Tử cười hì hì nói:

“Ngoài ra vẫn còn một chuyện, chúc mừng đại nhân, nghe nói đệ đệ của đại nhân sắp tới đây.”

Sắc mặt Tô An Lâmt tối sầm lại, mất kiên nhẫn xua tay:

“Ta biết rồi, các ngươi đi xuống đi, tuần tra cho tốt, đừng để xảy ra chuyện gì.”

“Ách...”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, vô cùng kỳ quái.

Sao đột nhiên đại nhân lại tức giận, chẳng lẽ không thích đệ đệ của hắn tới đây?

Chờ mọi người rời đi, Thu Diệp bưng nước trà rụt rè đi tới:

“Đại nhân, ngài không thích đệ đệ của ngài sao?”

Tô An Lâm nhìn nàng, gật đầu:

“Không thích, cực kỳ không thích.”

“Ách...”

Thu Diệp câm lặng, lần này hiểu rồi, chẳng trách đại nhân lại không thích đệ đệ của hắn tới đây.

Thu Diệp thuận miệng nói:

“Nếu đã như vậy, cứ để hắn ở bên ngoài không phải là tốt rồi sao, mắt không thấy tâm không phiền.”

Nghe vậy, Tô An Lâm sửng sốt, lập tức vui vẻ lên:

“Thu Diệp, ngươi đúng là thiên tài, mẹ nó, ngươi đúng là một thiên tài.”

Thu Diệp sợ hãi, đại nhân mắng nàng!

Nàng vội quỳ xuống, vô cùng hoảng sợ nói:

“Đại nhân, nô tỳ nói sai rồi, xin ngài tha tội.”

Nàng cho rằng Tô An Lâm tức giận, cho nên mới nói ngược với lòng, mắng mẹ nó, nàng đúng là thiên tài.

Tô An Lâm cười nói:

“Đứng dậy, mau đứng dậy đi, ta thật sự khen ngươi đấy, ngươi đã nhắc nhở ta.”

Thu Diệp tò mò:

“Nhắc nhở đại nhân?”

“Không sai, ta chẳng những sẽ không trách tội ngươi mà còn phải thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh.”

“Nô tỳ đã nói gì đâu.”

“Không, ngươi vừa mới nói là để cho hắn ở bên ngoài.”

Tô An Lâm cười nói.

Hắn biết làm thế nào để giải quyết đệ đệ của Đệ Ngũ Thành An rồi.

Không cần giết người, dù sao thì giết người quá phiền phức, lỡ như chết rồi, tin tức truyền về cho người nhà thì làm sao bây giờ?

Có Cầm Tiên Tử ở đây, nhất cử nhất động của mình đều bị giám sát, rất dễ dàng bị nàng nghi ngờ.

Nếu không giết người, vậy thì không gặp hắn là tốt rồi.

Tô An Lâm quyết định, đuổi đệ đệ của Đệ Ngũ Thành An vào phái Thanh Điền, lấy một lý do chính đáng, bắt hắn rèn luyện.

“Ha ha ha!”

Tô An Lâm vui vẻ nở nụ cười, vỗ vỗ bả vai Thu Diệp:

“Rất tốt, ta phải thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh mới được, đợi lát nữa ngươi đến kho, nhận 100 kim phiếu nhé.”

“Tạ đại nhân.”

Thu Diệp vui vẻ nói.

Tô An Lâm nói:

“Gần đây Cầm Tiên Tử thế nào?”

Thu Diệp nói:

“Gần đây Cầm Tiên Tử chuyên tâm tu luyện, tâm trạng không tệ, còn nói muốn dẫn ta tiến vào phái Thanh Điền.”

“Ồ. Vậy ngươi nên biểu hiện tốt một chút.”

Tô An Lâm thờ ơ nói.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...