Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 830: Chương 830: Ánh Mắt Kỳ Quái

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Nhìn thấy cảnh tượng như vậy, Từ Chí Linh đứng bên cạnh kinh sợ hô lên một tiếng. Quá mạnh, sao nơi này lại có dị thú mạnh như vậy. Nàng đang định lên tiếng nhắc nhở Tô An Lâm cẩn thận, đã thấy Tô An Lâm di động. Hắn dùng rìu chắn ngang, không ngờ có thể hoàn toàn ngăn cản sự tấn công của Viêm Hầu Vương. Chiêu thức vừa rồi phải cần lực lượng lớn tới cỡ nào mới có thể hoàn thành được chứ.

"Đến lượt ta."

Tô An Lâm nghiêng đầu, nhảy dựng lên đánh một quyền qua.

"Thanh máu -290."

Lại một quyền nữa!

"Thanh máu -450."

Oanh!

Viêm Hầu Vương gầm nhẹ một tiếng, ngã xuống trên mặt đất. Nó sợ hãi, trong mắt cũng toát lên vẻ hoảng sợ rất có nhân tính hóa. Tại sao lực đạo của người trước mặt lại mạnh như vậy được. Quả thật là không thể nào tưởng tượng nổi.

Nó muốn chạy trốn, nhưng mà lúc này làm sao Tô An Lâm có thể để nó trốn đi được. Hắn vung rìu lên, tử trên cao chém xuống một nhát thật mạnh.

Phụt!

Viêm Hầu Vương đã chết.

Sau khi Viêm Hầu Vương chết, đám Viêm Hầu Thú đứng ở gần đó đứng nghệt ra, nhìn Tô An Lâm cứ như là nhìn thấy quỷ. Sau đó, chúng nó sôi nổi quay đầu chạy trốn.

"Sao lại chạy đi hết rồi."

Tô An Lâm bĩu môi nói, nếu sớm biết trước đám dị thú bỏ chạy hết, hắn sẽ không giết chết Viêm Hầu Thú nhanh như vậy.

"Viêm Hầu Thú là sinh vật quần cư, lúc nãy chúng nó công kích chúng ta là do Viêm Hầu Vương ra lệnh, hiện tại thủ lĩnh của bọn nó đã chết rồi, chúng nó tự nhiên giải tán cũng là chuyện bình thường."

Từ Chí Linh đi tới, ngữ khí phức tạp nói.

"À... Tại sao ngươi lại dùng ánh mắt kỳ quái đó để nhìn ta vậy?"

Tô An Lâm tò mò sờ sờ mặt mình, chẳng lẽ trên mặt hắn có hoa hay sao?

Từ Chí Linh sắc mặt phức tạp:

"Một con Viêm Hầu Vương mạnh mẽ như vậy, thế mà ngươi có thể đánh chết dễ như trở bàn tay?"

"Ừ, cũng bình thường."

Tô An Lâm thuận miệng nói.

"Xem ra ngươi thật sự có tư cách đi tới Man Hoang Chi Địa."

Tô An Lâm lắc đầu, bắt đầu tìm kiếm trên mặt đất.

"Ngươi đang tìm thứ gì?"

Tô An Lâm khó hiểu.

"Ngươi không biết sao? Đám Viêm Hầu Thú đó tụ tập ở chỗ này không phải là chuyện ngoài ý muốn đâu, rất có thể nơi này đang có thứ tốt gì đó."

Thứ tốt?

Trong lòng Tô An Lâm động đậy, đột nhiên nhớ đến trước kia hắn lấy được Ma Cô Tiên Thảo. Những nơi có dị thú cường đại trấn giữ, rất có khả năng là có thứ tốt nào đó đang chiếm cứ.

Nghĩ vậy, hắn cũng bắt đầu tìm kiếm xung quanh.

Nhìn thấy bọ dáng của Tô An Lâm, Từ Chí Linh nói:

"Cẩn thận một chút, nơi này có thể có thiên tài địa bảo nào đó."

"Xem ra ngươi cũng rất hiểu biết."

"Từ nhỏ ta đã sống ở chỗ này rồi."

"Không phải ngươi đã nói là ngươi xuất thân từ một gia tộc nhỏ hay sao?"

Tô An Lâm hỏi.

Từ Chí Linh nghĩ nghĩ, nói:

"Không sai, nhưng mà ta và gia tộc của mình không có liên hệ gì cả, từ nhỏ ta đã được sư phụ nhận nuôi, vẫn luôn sinh hoạt trong rừng rậm thế này."

Bỗng nhiên, Từ Chí Linh động động cái mũi, ngửi thấy được một cổ mũi hương phiêu đãng.

"Ta ngửi thấy được."

Nàng nhanh chóng lao về phía một triền núi cách đó không xa. Tô An Lâm theo sát phía sau, một lát sau, hắn chú ý tới Từ Chí Linh đang xem xét cái gì đó ở dưới chân một sườn núi nhỏ. Bên kia có một cái cây đại thụ, thân cây đã khô héo hư thối hết cả.

Tô An Lâm đi qua, còn chưa nói chuyện đã nhìn thấy một cây hoa màu vàng.

"Đây là cái gì?"

Tô An Lâm hỏi.

Từ Chí Linh vui vẻ nói:

"Là Mộng Lưu Li."

"Mộng Lưu Li?"

Tô An Lâm kinh ngạc, hắn chưa từng nghe nói đến thứ này.

"Đây là một loại thực vật đặc thù, sau khi sử dụng có hiệu quả trong lúc nằm mơ."

Tô An Lâm khó hiểu:

"Nằm mơ?”

"Đúng vậy, một mộng như cách ba thu, cả đêm trôi qua, sẽ làm cho lực lượng của người dùng tăng lên trong vô thức, cực kỳ thần kỳ."

Từ Chí Linh giải thích, nói có bài bản hẳn hơi, giống như là thật sự có chuyện này.

Tô An Lâm không khỏi đi qua nhìn, đóa hoa trước mặt có tổng cộng sáu cánh hoa.

Từ Chí Linh cảm khái nói:

"An Lâm huynh, ngươi cầm đi đi."

"Ngươi không cần sao?"

Tô An Lâm hỏi lại.

"Ta muốn, nhưng mà nơi này là di ngươi giải quyết, cho nên cái này thuộc về ngươi."

Tô An Lâm không khỏi giương mắt nhìn nàng một cái, cũng không từ chối:

"Được rồi, nếu vậy thì ta không khách khí nữa."

Hắn đúng thật là không có khách khí, lập tức hái đóa hoa xuống rồi để vào bên trong ngọc bội không gian.

"Đa tạ."

Tô An Lâm nói.

"Chủ yếu là do ngươi đã giải quyết dị thú ở nơi này, cho nên đồ vật đương nhiên cũng thuộc về ngươi, ta không thể đoạt đồ vật của ngươi được."

Từ Chí Linh nói, sau đó đi ra ngoài.

Sau đó, hai người lại tiếp tục giải quyết đám dị thú đang tiến đến. Trong lúc bất tri bất giác, Tô An Lâm đột nhiên hiểu ra vì sao nơi này lại có nhiều dị thú như vậy. Hắn nhận ra chỗ này.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...