Đang đọc truyện

Nhìn Thấy Thanh Máu Bắt Đầu Vô Địch [Full Dịch]

Chương 828: Chương 828: Lợi Hại

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tô An Lâm chợt quá to một tiếng, hấp dẫn hỏa lực về phía mình. Lần này hắn lại có thể kiếm thêm một đợt giá trị kinh nghiệm.

"Ả nữ nhân kia có đồng lõa!"

"Giết!"

Quân sư dẫn theo người đánh về phía Tô An Lâm. Thật ra quân sư cũng đang chửi thầm trong lòng, hắn luôn cảm thấy mí mắt phải của mình cứ máy suốt một ngày hôm nay, cảm giác sắp có chuyện phiền toái. Hắn không nghĩ đối phó với một người đột nhiên xuất hiện như Tô An Lâm, nhưng mà tình hình trước mắt cần thiết phải đtộng thủ.

"Phi Long Trảm!"

Quân sư khẽ quát một tiếng, vung đao chém tới.

"Cái thứ gì?"

Tô An Lâm nhíu mày. Ở trong mắt hắn chiêu thức của người trước mặt chồng chất sơ hở, hắn hoàn toàn không động thủ, chỉ tùy ý bước qua tát cho người kia một cái.

"Phanh!"

Đầu của quân sư bay ra khỏi người, đập vào trên một thân cây vỡ nát nhừ. Mọi người xung quanh khiếp sợ!

"Sao có thể như vậy được!"

Đám người kinh ngạc không nói nên lời. Phải biết rằng quân sư là người mạnh thứ năm trong đám họ. Ngay cả quân sư cũng bị tát một cái bay đầu, vậy nếu họ đi lên chẳng phải là đang tìm đường chết hay sao?

Không ít người hoảng loạn sợ hãi, nhưng mà Tô An Lâm lại không cho họ cơ hội, xông lên đánh giết một trận.

Cách đó không xa, nữ tử có bớt trên cổ nhìn về phía Tô An Lâm, hô:

"Đa tạ huynh đài cứu người."

"Ngươi cũng không kém!"

Tô An Lâm kêu xong, đột nhiên chú ý tới đại hán đầu trọc đang giơ đao chém về phía nữ tử.

"Cẩn thận."

Phốc!

Tô An Lâm quyết đoán dùng Khống Khí Thuật, Đại hán đầu trọc không kịp phản ứng lại, cánh tay của hắn đã bị cắt bay ra ngoài.

Nữ tử quay đầu lại nhìn Tô An Lâm, khẽ gật đầu, giơ trường đao đâm tới. Hai người cùng nhau phối hợp, không trong chốc lát đã giết chết hơn 80 tên đạo tặc.

"Ngươi rất lợi hại."

Nữ tử đi tới trước mặt Tô An Lâm nói.

"Ngươi cũng không tồi, ngươi là người ở thôn này sao?"

"Trước kia ta từng đi ngang qua nơi này, hiện tại ta muốn rời khỏi chỗ này, muốn đến đây để tạm biệt cố nhân, không ngờ lại gặp phải tình huống như vậy."

Nữ nhân thở dài một hơi:

"Đi cứu người trước đi."

Mấy người bận việc cả đêm, trong thôn cũng gặp phải tổn thất rất lớn. Cũng may mục đích của đám người này là bắt người bán cho Thiên Nhận phái, cho nên không giết chết quá nhiều người. Cả thôn chỉ có bốn người bị chết, còn những người khác chỉ bị thương mà thôi.

"Mục đích của bọn họ là bắt người bán cho Thiên Nhận phái?"

Sau khi biết được chân tướng của chuyện này, nữ tử hiển nhiên là không thể tin tưởng được. Trước mặt nàng là một bà lão, cũng là trưởng thôn ở nơi này, bà lão thở dài một hơi, gật đầu nói:

"A Linh, đã trễ thế này rồi con còn đến chỗ này làm cái gì?"

Nữ tử trước mặt nhíu mày đáp:

"Ta chuẩn bị rời khỏi chỗ này."

"Con đang muốn..."

"Ta muốn đi tới Man Hoang Chi Địa, có điều trước khi đi ta còn phải chuẩn bị một số đồ vật."

"Man Hoang Chi Địa, ngươi cũng muốn đi tới nơi đó sao."

Tô An Lâm kinh ngạc nhìn nữ tử.

"Đúng vậy, à phải rồi, ngươi tên là gì?"

Nữ tử hỏi.

"An Lâm, ngươi gọi ta là An Lâm là được."

Tô An Lâm không nói tên đầy đủ của mình cho nàng ta biết, hỏi lại:

"Còn ngươi thì sao?"

"Ta tên là Chí Linh."

Bà lão nói:

"A Linh là người rất tốt, nàng thường xuyên đi tới đây hỗ trợ chúng ta."

Chí Linh nói:

"Trước kia ta từng bị thương, đi ngang qua nơi này, mau mà có lão bà bà đây cứu ta."

Tô An Lâm gật đầu, hắn nhìn ra được nữ tử trước mặt còn có một vài lý do khó nói.

Có điều hắn cũng không muốn tọc mạch chuyện người khác, nói:

"Ta nghe nói chỉ có một vài môn phái lớn mới có con đường để đi vào trong Man Hoang Chi Địa, ngươi thuộc môn phái nào vậy?"

Chí Linh há miệng thở dốc, trong đầu nhớ đến sư phụ Hoàng Thúy Quyên. Nàng thở dài một hơi, cuối cùng cũng không nói bản thân mình là người của Thiên Nhận phái.

"Ta xuất thân từ một gia tộc nhỏ, trong nhà ta có ghi chép lại con đường từ thời tổ tiên truyền xuống."

"Vậy sao?"

Tô An Lâm nhíu mày.

"Ngươi không biết sao, ngoại trừ các môn phái lớn ra thì cũng có rất nhiều thế lực nhỏ có được con đường để đi tới Man Hoang Chi Địa từ thời xưa truyền lại, một khi nơi đó mở ra, ít nhất cũng phải có một vạn người tiến vào."

"Nhiều như vậy sao!"

Tô An Lâm kinh ngạc nói, hắn vẫn luôn cho rằng cùng lắm là có mấy trăm người tiến vào bên trong, nhưng mà hiện tại nghe nàng nói vậy, quả nhiên là hắn đã xem thường người khác rồi.

"Đúng vậy, vốn dĩ ta muốn đi vào trong đó cùng với sư phụ, sư huynh bọn họ, đáng tiếc... Bọn họ đã chết hết rồi."

Chí Linh cúi đầu nỉ non.

Thật ra, nàng đúng là Chí Linh chạy ra từ trong Man Hoang Chi Địa. Tối hôm qua, sau khi nàng rời khỏi nơi đó, đứng từ xa đã nhìn thấy ánh lửa tận trời bốc lên từ trong môn phái, nàng lập tức biết được sư phụ đã xảy ra chuyện.

"A Linh, nếu như ngươi muốn đi tới Man Hoang Chi Địa thì phải cẩn thận đấy."

Bà lão bắt lấy tay Từ Chí Linh.

"Ngươi còn trẻ tuổi lại xinh đẹp như vậy, trên đường có rất nhiều người xấu, ngươi nhất định phải thật cẩn thận."

Bà lão lải nhải nói chuyện với Từ Chí Linh.

Dùng phím mũi tên trái, phải hoặc A/D để chuyển chương nhanh

Tùy chỉnh đọc truyện

18px

Danh sách chương

Đang tải...